Con vẹt biết nói

Chương 16

22/07/2025 19:31

Trong phòng b/ệnh, tôi nằm trên giường, đầu quấn đầy băng gạc.

"Nếu không có tớ, chắc lần này cậu đã xong đời rồi.”

"Muốn bộ phận quản lý tới nhà trong hai phút? Chỉ cần gọi bảo nhà ch/áy là được. Thế nào, hiệu quả chứ?" Bạn tôi cười nói.

"Cậu thật biết đùa với mạng sống của tớ." Tôi cười gượng.

"Cậu rất dũng cảm đấy. Tớ tưởng cậu không dám xông vào. Cậu không sợ sao?" Cô ấy hỏi.

"Cậu không sợ thì tớ cũng không sợ." Tôi đáp.

"Báo cáo điều tra của cảnh sát đã có, muốn nghe không?"

"Tất nhiên rồi."

"Hai năm trước người đàn ông đó đã ly hôn với vợ. Người phụ nữ không mang theo con, từ đó trở đi hắn bắt đầu không bình thường, nghiện rư/ợu và còn cải trang thành vợ mình."

"Đội tóc giả, mặc váy của vợ?" Tôi hỏi.

"Đúng vậy. Hơn nữa còn bắt đứa trẻ gọi mình là mẹ, như thể làm thế thì người vợ vẫn còn ở nhà."

"Nói tiếp đi." Tôi cảm thấy ngột ngạt trong lòng.

"Sau đó, hắn bắt đầu gọi gái m/ại d@m tới nhà, còn bắt họ mặc sẵn quần áo của vợ. Đây cũng là lý do đứa trẻ nói về...mấy người mẹ..."

Tôi cảm thấy hoang mang.

"Tinh thần của đứa trẻ đó... còn bình thường không?"

"Bị giam cầm hai năm, không giao tiếp với ai, e rằng sẽ bị ảnh hưởng. Đáng lẽ chúng ta nên nhận ra sớm hơn. Cách nói chuyện của đứa trẻ quá đơn giản và trẻ con, chỉ lặp lại người và vật thấy được, không thành câu, không phù hợp với độ tuổi."

"Mặc đồ đỏ là mẹ đỏ, người mặc đồ hơi chật là mẹ b/éo, còn mẹ trắng và mẹ đen..."

"Đều đã tìm thấy rồi. Trong mắt đứa trẻ, đó chỉ là mấy người phụ nữ có làn da trắng hơn hoặc đen hơn mà thôi."

Tôi đờ đẫn nhìn lên trần nhà, rất lâu không nói gì.

"Con vẹt... là do mẹ ruột của đứa trẻ gửi đến. Cô ấy dạy con vẹt hát một bài hát ru." Bạn tôi nói.

"Kiểu như đền bù sao?" Tôi cười một tiếng, nghe thật khó nghe.

"Tớ không biết nữa... Có lẽ, trong lòng đứa trẻ hiểu rằng người phụ nữ biết hát kia mới là mẹ mình. Vì thế mỗi khi những người phụ nữ kia đến, đứa trẻ mới nói câu đó."

"Mẹ lại đến rồi...vẹt nhỏ hát..." Tôi tưởng tượng cảnh đứa trẻ co ro trong góc, nói chuyện với con vẹt.

"Tại sao lại b/án con vẹt?"

"Hắn không làm việc, đồ đạc gì b/án được lấy tiền đều b/án hết. May mà con vẹt rơi vào tay chúng ta, nếu muộn hơn chút nữa..."

Tôi im lặng không nói.

"Đừng bi quan quá. Nghe nói trước bảy tuổi, con người sẽ nhầm lẫn giữa giấc mơ và hiện thực. Có lẽ với nó, đó chỉ là một cơn á/c mộng thôi..." Bạn tôi khuyên.

"Cậu nói xem, khi lớn lên, đứa trẻ đó sẽ trở thành người như thế nào? Nó sẽ tha thứ cho bố mẹ mình chứ?" Tôi khẽ hỏi.

"Cậu nói xem, khi lớn lên, đứa trẻ đó sẽ trở thành người như thế nào? Nó sẽ tha thứ cho bố mẹ mình chứ?" Cô ấy lặp lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm