"Liệu có phải bác quản lý đã thu điện thoại của Lưu Vũ?"
Tôi nép ở cửa thì thầm hỏi Dương Liễu đứng bên cạnh.
Vừa thốt ra câu hỏi, tôi đã cảm thấy mình thật ngớ ngẩn.
Đây là ký túc xá đại học, quản lý đâu còn nghiêm ngặt như hồi phổ thông.
Hơn nữa, trong ký ức tôi, bác quản lý là người rất hiền lành, chưa bao giờ tịch thu đồ của sinh viên.
Việc bác ấy cầm điện thoại của Lưu Vũ rõ ràng không hợp lý chút nào.
Tôi định nói thêm điều gì đó thì Dương Liễu đưa tay ra hiệu im lặng.
Ngay lập tức, tiếng bước chân của bác quản lý lại vang lên ngoài hành lang.
Âm thanh từ xa vọng lại, cuối cùng dừng hẳn trước cửa phòng chúng tôi.
Bác quản lý đã đến trước cửa phòng ký túc của chúng tôi!
Cốc, cốc, cốc...
Tiếng gõ cửa vang lên ngoài hành lang.
"Dương Liễu, Trần Gia, hai đứa ngủ chưa?"
Giọng bác quản lý nghe âm trầm lạnh lẽo.
Tiếng nói rất khẽ, như thể sợ người khác nghe thấy.
Chúng tôi dựa lưng vào cánh cửa, không dám mở.
Cốc, cốc, cốc...
Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục.
Dương Liễu chỉ tay về phía lỗ mắt mèo trên cửa.
Phòng ký túc này vốn là khu ký túc tạm, trước đây từng là nhà khách cũ của trường.
Năm ngoái khi tân sinh viên nhập học, khu ký túc chính quá tải nên chúng tôi được bố trí ra đây.
Trên cửa vẫn còn nguyên lỗ mắt mèo từ thời làm nhà khách.
Tôi từ từ đứng dậy, áp mắt vào lỗ mắt mèo nhìn ra ngoài.
Một con ngươi đang đối diện trực tiếp với một con ngươi khác!
Bác quản lý cũng đang áp sát mắt vào lỗ mắt mèo để nhìn vào trong phòng chúng tôi!