Tôi đi bộ về nhà.
Lúc về đến nơi thì đã rất muộn.
Trong nhà yên ắng lạ thường.
Tôi cứ ngỡ Tạ Du không có ở nhà.
Cho đến khi bước vào phòng ngủ, bật đèn lên và nhìn thấy quần áo vương vãi khắp giường.
Phản ứng đầu tiên của tôi là nghĩ nhà có tr/ộm.
Sau đó nhìn thấy Tạ Du đang nằm giữa giường, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tôi rất quen thuộc với cảnh tượng này, chắc là Tạ Du đang trong kỳ nh.ạy cả.m rồi.
Tôi cũng coi như có kinh nghiệm trong việc xử lý kỳ nh.ạy cả.m.
Trong nhà không có miếng dán ức chế, tôi liền đặt đồ trên mạng, còn đặc biệt trả thêm phí để được giao nhanh.
Đồ đến rất nhanh.
Tôi cầm miếng dán ức chế định dán cho Tạ Du.
Tôi đi đến bên giường, nửa quỳ xuống chuẩn bị dán cho em ấy.
Nhưng còn chưa kịp dán thì đã bị Tạ Du ôm ch/ặt lấy eo.
Gương mặt Tạ Du áp sát vào bụng tôi.
Cách một lớp áo sơ mi mỏng, tôi có thể cảm nhận được hơi thở của em ấy rất nóng.
Phả vào da th!t khiến tôi thấy hơi ngứa.
Tay tôi hơi run, suýt chút nữa thì dán sai vị trí.
Tôi hít sâu một hơi mới dán chuẩn x/ác.
Vừa dán xong, Tạ Du đã đ/au đến mức hít một hơi lạnh.
Tôi tưởng mình dùng lực quá mạnh.
Theo bản năng vỗ vỗ lưng em ấy để an ủi.
Giọng Tạ Du nghẹn lại: "Anh ơi, mùi trên người anh khó ngửi quá."
Tôi cúi đầu ngửi thử quần áo mình.
Chỉ là mùi nước giặt thông thường thôi mà.
Tạ Du lại lên tiếng: "Toàn mùi của gã đàn ông hoang dã nào đó."
Tôi cạn lời.
Tôi không ngửi thấy mùi pheromone nào cả.
Chỉ nghĩ chắc là Tạ Du đến kỳ nh.ạy cả.m nên trở nên nh.ạy cả.m hơn thôi.
Tạ Du ôm quá ch/ặt, tôi cũng thấy hơi nóng.
Tôi đẩy em ấy ra định đứng dậy nhưng không đẩy nổi.
Đang định nói gì đó thì mơ hồ cảm thấy phần bụng mình hơi ẩm ướt.
Tôi cúi đầu nhìn Tạ Du.
Thăm dò hỏi: "Em đang khóc à?"
Tạ Du không nói gì, chỉ ôm ch/ặt hơn.
"Anh ơi, anh đừng bỏ em được không?"
Giọng nói rõ ràng mang theo tiếng nức nở.
"Nếu anh không cần em nữa, thì em ch*t quách cho xong."
Tôi không nói gì, Tạ Du cứ khóc mãi.
Tôi bị tiếng khóc của em ấy làm cho phiền lòng.
Liền xoa xoa tai em ấy, dỗ dành như dỗ trẻ con: "Anh sẽ không bỏ em đâu mà."
Tôi không nói dối.
Người đàng hoàng như chúng tôi là vậy đấy, một khi đã bị quấn lấy thì chẳng còn mặt mũi nào mà đề nghị chia tay nữa.
--- Hết ---