Có lẽ là do ánh mắt Tống Tri Niên quá chân thành. Tôi như bị m/a ám gật đầu đồng ý.
Lễ cưới diễn ra khó khăn hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Công ty của cha mẹ vốn dưới sự quản lý của Tống Tri Niên vẫn đâu vào đấy.
Nhưng từ khi ngày cưới được ấn định, mọi thứ bắt đầu diễn ra như những dòng bình luận mô tả, nội gián xuất hiện liên tục, toàn bộ công ty chao đảo.
Thậm chí tôi còn nhận được mấy bức thư đe dọa nhắm vào mình.
Trong linh cảm mơ hồ, dường như có một lời ám chỉ.
Để tránh đi vào kết cục bi thảm.
Vào ngày thử váy cưới ở nước ngoài, tôi suy nghĩ hồi lâu, quyết định đợi Tống Tri Niên gọi điện xong sẽ bảo anh hay là hủy bỏ hôn lễ đi.
Nhưng chưa đợi được Tống Tri Niên, tôi lại đợi được Tô Tấn Nam trước.
Đúng lúc mấu chốt này, nhân vật thụ chính đột nhiên xuất hiện ở nơi đất khách quê người, trong lòng tôi trào dâng nỗi h/oảng s/ợ nhưng vẫn lịch sự chào hỏi.
Tô Tấn Nam cầm theo chiếc hộp nhỏ, thong thả mở ra.
Trong chớp mắt, vô số ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi.
Bom? D/ao găm? Axit?
Khi chiếc hộp hoàn toàn mở ra, bên trong là một chiếc vòng tay vàng tinh xảo.
"Tôi muốn tặng cậu một món quà, có hỏi qua tổng giám đốc Lương Viễn Sơn, anh ấy nói cậu thích những thứ lấp lánh."
"Rất đẹp." Tôi thở phào nhẹ nhõm nhận lấy hộp quà.
"Món đồ không đáng giá gì, chỉ là chút lòng thành của tôi, chúc cậu và Tống tổng hôn lễ vui vẻ."
"Cảm ơn."
Tô Tấn Nam nở nụ cười mỉm: "Người cần cảm ơn là tôi, Trần Mặc Bạch. Có lẽ cậu không nhớ tôi nữa rồi, nhưng vẫn muốn cảm ơn sự giúp đỡ năm xưa của cậu."
"Công ty còn việc, tôi không thể ở lâu được, tạm biệt, Bạch Gia."
Cách xưng hô này đã gợi lại một số ký ức còn sót lại của tôi.
Ngày có điểm thi đại học, tôi nhìn con số khiến mình lỡ mất ngôi trường mơ ước.
Tức gi/ận đến mức chọn ngẫu nhiên hai mươi tân sinh viên của trường này rồi đóng học phí thay họ.
Đã là mình không học được, thì để họ thay mình học nát cái trường đó luôn.
Cái tên để lại lúc đó chính là [Bạch Gia].
Sau khi Tô Tấn Nam đi hồi lâu, Tống Tri Niên mới đến muộn, ôm tôi vào lòng vỗ về: "Bảo bối, xin lỗi em, để em phải đợi anh một mình, đừng sợ, chuyện công ty đã giải quyết xong rồi, sẽ không còn ai dám đe dọa em nữa đâu."
Sau khi trở ngại được dẹp bỏ, hôn lễ diễn ra suôn sẻ lạ thường.
Tối đó, Tống Tri Niên đặc biệt không biết thỏa mãn, cứ như muốn bù đắp lại quãng thời gian bận rộn vừa qua.
Gần sáng, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ.
Dòng bình luận đã giải đáp thắc mắc của tôi:
[Hóa ra chỉ cần một lời chúc phúc chân thành của thụ chính là có thể đột phá sự hạn chế của thiên đạo.]
[Thực ra nam phụ cũng tự c/ứu được chính mình rồi, lòng tốt nhiều năm trước đã c/ứu lấy tương lai của bản thân.]
Những dòng chữ sau càng lúc càng mờ nhạt, trong suốt rồi biến mất hoàn toàn.
Tôi nhắm mắt lại, cọ đầu vào lòng Tống Tri Niên.
Hóa ra hạnh phúc ở ngay trong tầm tay.
(Hết)