Tôi trực tiếp cúp điện thoại. Sau đó mở Wechat, tin nhắn đã n/ổ tung. Toàn là dấu chấm hỏi.

Mở Weibo thì thấy mười mục Hot search đầu tiên đeều thuộc về chúng tôi.

#Giang_Dữ_Hòn_Đảo_Bên_Bờ# bùng n/ổ.

#Lâm_Khanh_Khanh_mối_tình_mạng# bùng n/ổ.

#Sinh_tồn_hoang_dã_thành_show_hẹn_hò# bùng n/ổ.

Nhóm fan Cá Muối của tôi, tập thể cuồ/ng hoan.

[Thì ra anh rể là Ảnh đế!]

[Cặp đôi tôi đẩy thuyền đã thành sự thật!]

Fan Tô Tình thì đang m/ắng mỏ, nói tôi là kẻ tâm cơ, đã có mưu đồ từ trước.

Tôi tắt điện thoại, dựa vào tường, từ từ ngồi xổm xuống. Vậy là… sự quan tâm bất thường của anh suốt chín ngày qua, sự bảo vệ lặng lẽ, không phải trùng hợp. Mà là đã nhận ra tôi?

Tim tôi đ/ập như sấm, bên ngoài cửa chợt truyền đến sự xôn xao.

Là giọng của Giang Dữ: “Để tôi gặp cô ấy.”

Nhân viên đang ngăn cản.

Tôi đứng dậy, kéo cửa ra. Thấy anh đứng ở cuối hành lang, tóc hơi rối, cổ áo xộc xệch. Hoàn toàn mất đi vẻ bình thản của Ảnh đế.

Nhìn thấy tôi, mắt anh sáng lên, bước nhanh đến.

Nhân viên tinh ý lùi lại.

Anh đứng yên trước mặt tôi, hơi thở vẫn còn gấp gáp, “Lời hẹn ước đó…” Anh khẽ nói, “Còn tính không?”

Tôi ngước nhìn anh, “Hẹn ước gì?”

“Nếu tìm được em…” Anh dừng lại, vành tai hơi đỏ, rồi nói tiếp, “Thì sẽ ở bên nhau.”

Tôi muốn cười, nhưng mũi lại cay cay. Đồ ngốc này, đợi suốt năm năm!

“Tùy vào biểu hiện của anh.” Tôi quay người định đi, cổ tay bỗng bị nắm lấy.

Anh đưa cho tôi một mảnh giấy. Màu đã ố vàng, còn bị nhàu nát. Như đã bị chạm vào vô số lần. Trên đó là một chuỗi ID game. ID của tôi.

“Anh luôn mang theo bên mình.” Anh nói. “Sợ quên.”

Cuối cùng tôi không nhịn được, cười lên, “Giang Dữ!” Tôi gọi tên anh.

Anh căng thẳng nhìn tôi.

“Lần sau…Đừng làm mất em nữa.”

Anh sững sờ. Sau đó, đôi mắt sáng dần lên, như chứa đầy sao trời.

14.

Ngày cuối cùng.

Chương trình phát sóng trực tiếp sắp kết thúc. Đội ngũ chương trình muốn tạo một kết thúc ấm áp, để mọi người chia sẻ cảm nghĩ.

Tô Tình gượng cười, “Tôi đã học được rất nhiều…” Nhưng ánh mắt không ngừng liếc về phía tôi.

Đến lượt tôi.

“Cảm nghĩ?” Tôi suy nghĩ một lát, “Lần sau nhớ mang theo cốt lẩu.”

Đạo diễn cười gượng, “Khanh Khanh thật hài hước…”

Chưa dứt lời, tiếng động cơ gầm rú đột nhiên vang lên trên bầu trời. Từ xa đến gần.

Mọi người ngước nhìn lên, một chiếc trực thăng có logo của Tập đoàn Lâm Thị đang từ từ hạ cánh. Cánh quạt tạo ra một cơn gió lớn, làm tóc tai mọi người rối bời.

Cửa khoang mở ra, ba tôi nhảy xuống trong bộ vest lịch lãm, tay xách… Một chiếc thùng giữ nhiệt.

Cả trường quay hóa đ/á.

Bình luận trực tiếp gi/ật lag ba giây, sau đó hoàn toàn đi/ên lo/ạn.

[Trực thăng giao đồ ăn à?!]

[Thao tác này, tôi xin chịu thua!]

[Quả nhiên là nhà họ Lâm!]

Ba tôi đi thẳng đến chỗ tôi, “Con gái! Ba đến đưa lẩu cho con!”

Ba mở thùng giữ nhiệt, nước lẩu cay đỏ rực, nguyên liệu tươi sống. Thậm chí còn có Coca lạnh.

Đạo diễn há hốc mồm, có thể nhét vừa một quả trứng gà, “Ông, ông Lâm… Chuyện này không hợp quy định…”

Ba tôi quay đầu lại, “Ồ, đúng rồi. Tôi đã tăng thêm đầu tư cho chương trình của mấy cậu. Gấp mười lần.”

Đạo diễn lập tức đổi giọng. “Hoàn toàn hợp quy định! Mời ông Lâm ngồi!”

Ba tôi xua tay, “Không cần bận tâm đến tôi. Chỉ cần xem con gái tôi ăn là được.”

Ba ngồi xuống bên cạnh tôi, bắt đầu nhúng lòng bò, “Ăn nhanh đi con gái, toàn là món con thích.”

Cả trường quay yên tĩnh, chỉ có tiếng lẩu sôi “cung cụp”. Các khách mời khác đứng bất động, biểu cảm phức tạp.

Giang Dữ đi tới một cách tự nhiên, ngồi xuống, đưa cho ba tôi đôi đũa, “Bác trai!” Thái độ rất tự nhiên.

Ba tôi nhìn anh một cái, “Cậu là Giang Dữ à?”

“Trông cũng được.” Ba đưa cho anh một đĩa thịt bò tươi, “Ăn nhiều vào.”

Ngầm chấp nhận rồi.

Bình luận đã cười ngất.

[Màn ra mắt gia đình trực tiếp!]

[Ba vợ nhìn con này! Con biết nhúng lòng bò!]

Tôi điềm tĩnh nhúng thịt, hỏi đạo diễn: “Khoản đầu tư bổ sung mà ba tôi vừa nói đó… Có đủ để tôi cải tạo tất cả hòn đảo hoang thành khu cắm trại năm sao không?”

Tay đạo diễn run lên, suýt làm rơi micro, “Đủ! Tuyệt đối đủ! Cô muốn cải tạo thế nào cũng được!”

Tô Tình đứng trong góc, mặt trắng bệch, lặng lẽ rút lui khỏi ống kính. Vì cảnh tượng này quá tà/n nh/ẫn.

Ba tôi gắp đồ ăn cho tôi, Giang Dữ rót nước uống cho tôi. Còn tôi ở ngay trung tâm hòn đảo hoang, ăn lẩu nóng hổi. Trên đầu là trực thăng, bên cạnh là người trong mộng. Và có cả đội ngũ đạo diễn cung kính phục vụ.

Bình luận tổng kết sắc sảo: [Đây mới là nằm thắng đỉnh cao!]

[Điểm cuối của việc nằm thắng là có một người ba tổng tài bá đạo.]

Tôi uống một ngụm Coca, thở dài thỏa mãn. Đáng lẽ ra… phải gọi điện thoại ngay từ ngày đầu tiên.

15.

Chương trình kết thúc, tôi nổi tiếng. Nổi tiếng đến mức không thể tin được, fan Weibo vượt mốc mười triệu, hợp đồng quảng cáo tới tấp.

Nhưng tôi rất kén chọn.

“Cái này mệt quá.”

“Cái kia phải đứng quảng bá.”

“Không nhận.”

Chị Vương quản lý không dám ép tôi, “Đại tiểu thư, em cứ tùy ý chọn…”

Cuối cùng tôi chỉ chọn hai cái. Một hãng khoai tây chiên. Một hãng đồ ngủ. Phù hợp với hình ảnh của tôi, mằm cũng có thể ki/ếm tiền.

Giang Dữ càng nổi tiếng hơn. Đăng quang Ảnh đế, lại có thêm hình tượng người si tình. Fan không những không rời bỏ, ngược lại còn khen anh chung tình.

Chúng tôi không công khai, nhưng cũng không giấu giếm. Bị chụp ảnh cùng nhau ăn lẩu, tôi phụ trách ăn, anh phụ trách nhúng. Bị chụp ảnh đi siêu thị, tôi ngồi trong xe đẩy hàng, được anh đẩy đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
7 Âm Vang Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm