Ngàn Lần Vì Em

Chương 11

12/06/2025 18:33

Vì Phong Diêu mà mấy ngày liền tôi không tài nào chợp mắt được.

Đúng là cái đồ khốn kiếp khó ưa.

Mỗi ngày tôi mở điện thoại cả tám trăm lần, ngoài câu chào buổi sáng tối ra, hắn im thin thít như gà mắc tóc.

Ngay cả khi tôi chủ động nhắn tin hỏi, hắn cũng chẳng thèm hồi đáp.

Hừ, không trả lời thì thôi, ai thèm!

Mỗi ngày tôi mở điện thoại tám trăm lần, vậy mà ngoài câu “chào buổi sáng” với “ngủ ngon”, hắn im lặng như gà.

Phong Diêu không chỉ biến mất khỏi mạng xã hội mà ngoài đời cũng như bốc hơi khỏi thế gian, chẳng còn thấy bóng dáng hắn trong ký túc xá.

Tôi và hắn không học cùng chuyên ngành, nhưng nghe nói hắn cũng chẳng đi học.

Cũng tốt, chắc tôi cũng sống được thêm hai năm vì không phải nhìn cái bản mặt lạnh như qu/an t/ài của hắn.

Hôm đó tôi đi ăn đồ nướng với đám bạn cùng phòng.

Có người vô tình nhắc đến Phong Diêu.

“À đúng rồi, nghe nói Phong Diêu sắp sang Đức du học đấy.”

Tay tôi đang cầm ly rư/ợu khựng lại.

Sao lại đột ngột thế? Hắn muốn ra nước ngoài?

“Thật không đấy? Cái mặt qu/an t/ài đó định sang Đức à? Nghe bảo tốt nghiệp ở Đức khó lắm mà? Nói rồi, ba năm du học ở Đức là bảy năm khó quên nhất đời người.”

Nhị Bính vừa đẩy gọng kính vừa đùa.

Đại Hữu lườm cậu ta một cái.

“SCI người ta đăng đầy, tưởng Phong Diêu là kiểu học sinh rùa bò như chúng mình chắc? Người ta năm nào cũng đứng nhất chuyên ngành, học bổng quốc gia lấy đến mềm tay, không biết có bao nhiêu bài đăng ở khu vực SCI-1 rồi. Cậu nên lo xem mình có bị tốt nghiệp muộn không thì hơn.”

Nhị Bính lập tức c/âm nín.

Mẹ nó, tôi còn chưa trả th/ù xong mà hắn đã định chạy, mơ đẹp thật đấy.

Tôi tức đi/ên, ném xâu th!t nướng xuống, chộp lấy áo khoác trên lưng ghế rồi xông thẳng ra cửa.

“Ê, Tạ Nhiên, cậu đi đâu đấy?”

“Có việc. Tiền bữa này tớ trả.”

“Ôi, yêu quý quá đi, cảm ơn bố!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiều muộn khó tìm lại ngày nay

Chương 21
Giới thiệu: Luật sư hình sự hàng đầu Thẩm Mộ Vũ đã tự tay đưa em trai nuôi Bùi Kim Triều vào tù. Ba năm sau, anh mãn hạn tù, bất ngờ trở thành người thừa kế của một gia tộc hào môn và sắp sửa đính hôn. Thẩm Mộ Vũ giấu kín sự thật về việc năm xưa cô đã tự hủy hoại sự nghiệp của mình để bảo vệ anh, lặng lẽ chịu đựng mọi hiểu lầm và nhục mạ. Mãi cho đến bữa tiệc đính hôn, Bùi Kim Triều mới biết được cô từng vì anh mà quỳ gối cầu xin người khác. Trong sự hối hận muộn màng, anh đuổi theo cô đến Zurich, dùng sự dịu dàng và kiên nhẫn để làm tan chảy trái tim đã đóng băng của cô. Mối tình ngược tâm giữa chị và em trai, gương vỡ lại lành, lấy đi nước mắt và chữa lành tâm hồn.
Hiện đại
0