Thảo nào, đây chính là muốn mạng của tôi à!
Chớp mắt, tôi quỳ sụp xuống.
Ánh mắt Mẫn Sở Đình thoáng hiện vẻ ngỡ ngàng và kinh ngạc, như thể không thể tin nổi, nhìn chằm chằm vào tôi.
Nhưng nhanh chóng biến mất.
Ngón tay trắng nõn của hắn lau đi lớp son trên môi, khóe miệng nhếch lên nửa như cười: "Em... thích quỳ gối trước mặt tôi đến vậy sao?"
Mặt tôi đỏ bừng.
Nhớ lại ngày đầu tiên, tôi cũng vì quá sợ hãi mà quỵ xuống trước mặt hắn.
Tôi ngượng ngùng nói: "Đôi chân này không nghe lời."
Mọi người xung quanh bắt đầu trêu chọc, tôi vội vàng chuồn mất.
Tôi lặng lẽ ngắm trăng sáng, tay sờ lên cổ mình.
C/ứu mạng...
Tối nay, cổ tôi e là khó giữ được.
Tôi không thể trở về thế giới cũ nữa.
Chi bằng trước khi ch*t, làm một con m/a phong lưu cũng tốt.
Thế là, tôi...