Thảo nào, đây chính là muốn mạng của tôi à!

Chớp mắt, tôi quỳ sụp xuống.

Ánh mắt Mẫn Sở Đình thoáng hiện vẻ ngỡ ngàng và kinh ngạc, như thể không thể tin nổi, nhìn chằm chằm vào tôi.

Nhưng nhanh chóng biến mất.

Ngón tay trắng nõn của hắn lau đi lớp son trên môi, khóe miệng nhếch lên nửa như cười: "Em... thích quỳ gối trước mặt tôi đến vậy sao?"

Mặt tôi đỏ bừng.

Nhớ lại ngày đầu tiên, tôi cũng vì quá sợ hãi mà quỵ xuống trước mặt hắn.

Tôi ngượng ngùng nói: "Đôi chân này không nghe lời."

Mọi người xung quanh bắt đầu trêu chọc, tôi vội vàng chuồn mất.

Tôi lặng lẽ ngắm trăng sáng, tay sờ lên cổ mình.

C/ứu mạng...

Tối nay, cổ tôi e là khó giữ được.

Tôi không thể trở về thế giới cũ nữa.

Chi bằng trước khi ch*t, làm một con m/a phong lưu cũng tốt.

Thế là, tôi...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
8 Xe Buýt Số 0 Chương 15
11 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm