Sau Khi Đoạ Ma, Bị Sư Tôn Giam Cầm

Chương 8

11/09/2025 16:35

Sau núi vốn là nơi ta cùng hắn cư ngụ.

Căn nhà trúc hoang phế trên ngọn đồi xa kia, chính là nơi bọn ta từng chung sống.

Cho đến trước khi ta đạt tới Kim Đan kỳ, đêm đêm ta vẫn thường ngủ bên cạnh hắn.

Khối ngọc bội mà ta đeo theo bên mình mấy trăm năm, kỳ thực là phế phẩm năm nào hắn đục đẽo không vừa ý mà vứt bỏ.

Hắn từng thao thức suốt 3 ngày, ngày đêm giấu giếm, đến mức cấm ta bước vào phòng, thậm chí còn nổi gi/ận với ta.

Đến tận hôm nay, ta vẫn không biết hắn đã tặng khối ngọc điêu khắc ấy cho ai.

Nghĩ đến đó, ta như bị m/a dẫn lối, đứng phắt dậy, đi về hướng nhà trúc.

Lá khô chất đống, giẫm lên phát ra tiếng xào xạc, vang vọng giữa ngọn núi tĩnh mịch.

Quanh nhà trúc lấp lánh vầng sáng trắng mờ, tựa đàn bướm phiêu bạt bốn phương.

Ta giơ tay chạm vào vầng sáng, chợt nhận ra đây là tàn tích của một tầng kết giới vỡ vụn.

Vì sao nhà trúc bỏ hoang này lại có kết giới vừa mới tan rã?

Trên núi Thanh Khê chỉ có ta cùng sư tôn, còn Chu Doanh vì chán gh/ét cảnh tiêu điều nơi đây nên chưa từng đặt chân tới.

Hay là Quỳnh Cư?

Ta chợt nhớ đến kết giới lớn mà hắn thiết lập hôm qua.

Kết giới nhỏ này vừa vỡ, ắt là bị kết giới lớn của Quỳnh Cư xung kích mà nát tan.

Lòng ta dấy lên nghi hoặc: Tại sao hắn phải bày kết giới quanh nhà trúc?

Sự tò mò thôi thúc ta từng bước tiến lại gần.

Cánh cửa gỗ cũ kỹ kẽo kẹt mở ra dưới tay ta. Bước vào trong, ta kinh ngạc phát hiện nơi này không hề đổ nát, ngược lại được quét dọn sạch sẽ, bày biện y nguyên như mấy trăm năm trước.

Nơi này chỉ có ta cùng Quỳnh Cư từng ở, đã bỏ bê lâu ngày, cớ sao vẫn được chăm chút chu đáo?

Sau núi hoang tàn thế kia, Quỳnh Cư cũng chẳng màng quản lý...

Đang lúc tâm tư hỗn lo/ạn, ta chợt thấy trên bàn có quyển sách cũ, góc sách cong queo, tựa hồ bị lật giở nhiều lần.

Ngừng suy nghĩ, ta bước tới cầm lên xem.

Hóa ra không phải sách, nét chữ quen thuộc cho thấy đây là bút ký của Quỳnh Cư.

Tim ta đ/ập thình thịch, chăm chú lật từng trang.

"Thiên Nguyên năm đầu tiên, thu nhận đồ đệ, tên là Bạch Vu Miên, vừa tròn 8 tuổi."

"Thiên Nguyên năm thứ 4, huyết mạch đọa m/a thức tỉnh, nhưng đã được áp chế."

Bàn tay ta đột nhiên r/un r/ẩy, toàn thân tê dại.

Hắn đã sớm biết ta mang huyết mạch đọa m/a!

Ta siết ch/ặt trang giấy, giấy nhàu nát dưới tay ta, đầu ngón tay r/un r/ẩy lật tiếp.

"Thiên Nguyên năm thứ 6, tâm m/a lại quấy nhiễu. Người càng lún sâu trong ái tình thì càng dễ sa vào khổ ải, muốn thoát khổ, phải dứt bỏ tình căn.”

4 chữ "dứt bỏ tình căn" bị hắn khoanh tròn, mực vung vãi, lộ ra nỗi dằn vặt trong lòng.

Ta chăm chăm nhìn 4 chữ ấy, chợt lóe lên ý niệm khó tin.

Những trang sau bị x/é rá/ch th/ô b/ạo, để lại toàn trang giấy trắng.

Hơi thở gấp gáp, ta bắt đầu lục soát khắp nơi, bừa bộn cả căn phòng.

Quỳnh Cư chưa từng vứt bất cứ thứ gì hắn viết, ắt phải giấu ở đâu đó!

Sách vở trong phòng bị ta lục lọi sạch sẽ, x/é nát từng trang, mảnh giấy bay tứ tung.

Ta hoảng lo/ạn tìm ki/ếm, cố tìm manh mối chứng minh cho giả thuyết đi/ên rồ trong lòng.

Nếu Ngọc Thành Trần thực sự có ý với ta...

Nếu quả thật...

Cảm xúc bùng n/ổ, đầu óc hỗn độn, động tác lục lọi càng thêm th/ô b/ạo, gây nên tiếng động chói tai trong nhà trúc tĩnh mịch.

Chợt từ tủ rơi ra một chiếc hộp gỗ sơn mài.

Ta đờ đẫn, toàn thân lạnh toát, r/un r/ẩy mở hộp.

Một tiếng “cạch” vang lên, hộp mở ra.

Trên lớp nhung lót có một khối ngọc bội, giống hệt mảnh ta nhặt được năm nào, chính là vật hắn từng giấu kỹ.

Trên đó khắc một chữ: “Miên”.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1,000
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?