Hàng Xóm Biến Mất

Chương 13

01/07/2025 17:57

Thấy tôi không phản bác, anh ta càng được đà lấn tới nói:

"Nếu tôi không đoán nhầm thì, cậu đã biết mật khẩu nhà Đỗ Chi Trinh từ lâu rồi đúng không? Cậu đã chờ đợi cơ hội này để ra tay phải không?"

Giọng Triệu Chấn đầy vẻ chất vấn và khiêu khích, muốn ép tôi thừa nhận suy đoán của anh ta.

Tuy nhiên, tôi vẫn im lặng, chỉ lặng lẽ lắng nghe lời suy luận của Triệu Chấn, nghe anh ta miêu tả tôi đã dùng mật khẩu mở cửa lúc nửa đêm, đột nhập gi*t người, rồi ch/ặt x/ác như thế nào...

Đợi Triệu Chấn nói xong, tôi vỗ tay đầy chế giễu:

"Hay, thật là hay, nghe anh nói thế, tôi suýt nữa tưởng mình là hung thủ rồi."

"Lẽ nào không phải?" Triệu Chấn cười lạnh liên hồi.

Tôi nhún vai, sau đó giơ ba ngón tay lên:

“Câu chuyện rất hấp dẫn, nhưng logic lại hoàn toàn sai. Tôi chỉ hỏi ba câu, nếu anh trả lời được, tôi lập tức đi theo anh, mặc kệ anh nói thế nào cũng được."

Không đợi Triệu Chấn mở miệng, tôi nhanh chóng nói:

"Thứ nhất, anh bảo tôi dán vật phản quang như giấy dán ở góc tường đối diện camera để dò mật khẩu cửa chống tr/ộm nhà họ. Anh có bằng chứng không? Giấy dán, gương, bất cứ thứ gì có vân tay của tôi, tôi đều nhận!"

Triệu Chấn tức đến nghẹn lời.

Tôi cười kh/inh bỉ: "Không có bằng chứng mà cũng dám nói bừa, rốt cuộc anh có phải cảnh sát hình sự không? Chẳng lẽ không biết phân biệt giữa manh mối và bằng chứng? Ngay cả bằng chứng cũng mơ hồ, ra tòa rồi cũng sẽ xử theo nguyên tắc vô tội khi chưa chứng minh được."

Chất vấn xong, tôi tiếp tục:

"Thứ hai, nghe phân tích vừa rồi của anh, tôi hẳn là đã đột nhập rồi gi*t người vào lúc nửa đêm. Vậy làm ơn nói cho tôi biết, tại sao các anh không phát hiện bất kỳ vết m/áu hay dấu vết đá/nh nhau nào khi khám nghiệm nhà Đỗ Chi Trinh?"

"Thôi nào, đó là gi*t người đấy, động tĩnh ắt phải lớn, hai vợ chồng họ lại ngoan ngoãn để tôi ra tay sao?"

"Quan trọng nhất là m/áu đâu?"

"Ch/ặt đầu người, m/áu phun ra biết bao nhiêu?

Như anh đã nói, công nghệ tiến bộ rồi, dù dọn sạch đến mấy, phương tiện kỹ thuật vẫn sẽ phát hiện được dấu vết m/áu dính trên tường, ghế sofa, vải vóc hàng năm trời.

Nếu tôi thật sự đột nhập gi*t người lúc đêm khuya, sao các anh chẳng tìm thấy tí dấu vết nào?

Trước đó anh cũng nghi ngờ nhà họ không phải hiện trường đầu tiên, còn sai người khám nhà tôi nữa mà?"

Câu hỏi thứ hai của tôi, Triệu Chấn vẫn không đáp được, mặt mày ảm đạm kinh khủng.

Thế là tôi kh/inh miệt nói: "Câu cuối cùng, th* th/ể đâu?"

"Hai vợ chồng họ cộng lại, dù bỏ đầu đi, cũng hơn hai trăm cân. Anh có biết hai trăm cân là bao nhiêu không? Nếu không biết thì làm ơn ra chợ xem hai trăm cân th!t to cỡ nào, tôi có bản lĩnh gì mà khiến chúng biến mất không dấu vết?"

Ba câu hỏi liên tiếp, câu nào cũng đá/nh trúng điểm yếu của Triệu Chấn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm