Hai Kẻ Ngốc Yêu Nhau

Chương 11

09/03/2026 20:09

Tần Sở Diệc đứng ở bên ngoài rất lâu.

Bảo vệ cũng không nhìn nổi nữa, bước tới dò hỏi xem anh có sao không.

Cặp vợ chồng này thú vị thật, một người thì ban chiều lén la lén lút như tr/ộm, một người thì ban đêm đứng như trời trồng?

Người đàn ông hoàn h/ồn, đáy mắt đỏ hoe lấp lánh ánh nước, không đợi bảo vệ kinh ngạc, anh quay đầu bỏ đi.

Anh vừa chạy về nhà vừa rơi lệ, trong lòng chua xót đến phát đi/ên.

Bữa cơm này chỉ ăn chưa đầy hai mươi phút, đã kết thúc rồi! Kết thúc rồi!

Giữa anh và Đào Cẩm, cứ thế mà kết thúc.

Cô ấy vội vã rời đi như vậy, nhất định là cảm thấy phiền phức rồi.

Anh cổ hủ, nhàm chán, trầm mặc, tuổi tác lại lớn, làm sao so được với cậu em trai trẻ trung ngon miệng kia.

Ngay cả tư cách làm tình nhân thế thân, anh cũng không có.

Về đến nhà, Tần Sở Diệc ngồi ngây ngẩn bên bàn ăn với khuôn mặt đầm đìa nước mắt, nghĩ đến điều gì đó, anh vội vã vào bếp.

Mở lò nướng, món tráng miệng sau bữa tối được chuẩn bị tỉ mỉ vì thời gian quá lâu, nhiệt độ quá cao, bánh đã xẹp xuống, mứt anh đào chảy ra ngoài, một mớ hỗn độn.

Giống như con đường tình cảm của anh.

Lầy lội đến mức không thể đặt chân, không thể tiến về phía trước.

Tần Sở Diệc im lặng lấy bánh ra, ăn từng miếng một.

Khi ánh mắt rơi vào bình hoa, tim anh lại nhói lên.

Đây cũng là thứ anh đã chuẩn bị rất kỹ, nhưng chỉ nhận được một cái liếc nhìn của cô ấy, rồi không bao giờ nhìn lại nữa.

Anh gặp cô ấy, đầu óc như phế liệu, không thể hoạt động, chỉ biết ngây ngốc nhìn chằm chằm, vừa ng/u ngốc vừa khiến người ta phiền phức.

Tuổi tác anh tăng lên, nhưng trong chuyện đối xử với cô ấy, anh chẳng tiến bộ chút nào, y như hồi còn nhỏ.

Anh gửi cho trợ lý một bao lì xì, cảm ơn cái cẩm nang vô dụng kia, rồi đi đến tủ rư/ợu lấy rư/ợu.

Uống say sẽ không đ/au lòng nữa.

Vì uống say toàn thân đều đ/au.

Trong cơn say mông lung, Tần Sở Diệc dường như lại thấy bóng dáng vợ mình, vừa khóc vừa gọi: "Cẩm Cẩm, em cho anh chơi cùng được không, mọi người b/ắt n/ạt anh, m/ắng anh là thằng b/éo ú huhu..."

====================

Chương 5:

Tối nay lúc tiễn vợ về, anh đi bên cạnh cô ấy, thậm chí không dám ngẩng lên nhìn cô.

Chỉ có thể nhìn chằm chằm vào cái bóng của hai người trên mặt đất.

Trước đây, thỉnh thoảng anh đi cùng cô, thấy bóng hai người trùng lên nhau, trong lòng sẽ thầm vui vẻ.

Cứ như là anh đang ôm cô ấy vậy.

Nhưng tối nay, nhìn dáng vẻ vội vã muốn rời đi của cô, trong lòng anh đột nhiên sợ hãi.

Sợ bị vẻ mặt của cô làm tổn thương, sợ đọc được sự chán gh/ét và xa lánh trên khuôn mặt cô.

Cho nên anh đã né tránh.

Sau này e là không thể gặp mặt nữa, có gặp lại thì mọi chuyện cũng đã khác.

Nghĩ đến đây, ngay cả cái bóng của cô anh cũng không nỡ giẫm lên, không nỡ phá hỏng.

Tần Sở Diệc thở dài, vùi mặt vào trong chăn.

Cảm thấy mình đúng là một thằng ngốc đa sầu đa cảm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

thanh mai

Chương 9
Kết hôn sáu năm, ta chưa từng thấy phu quân thất thố. Cho đến khi người biểu muội xa giá của hắn góa bụa, dắt con đến nương nhờ. Hắn đánh rơi chén trà, nước sôi tràn lan cả bàn. "Biểu muội số phận đắng cay, từ nay cứ ở lại nhà ta." Con gái hắn năm tuổi, con trai biểu muội cũng năm tuổi. Hai đứa trẻ đứng cạnh nhau, có kẻ cười bảo: "Như đôi kim đồng ngọc nữ, chi bằng kết thông gia, thân thêm phần thân." Hắn không phủ nhận, biểu muội cúi đầu mỉm cười. Ta trong bếp muối mơ. Mơ năm nay lại chua lại chát, phải bỏ thêm nhiều đường. Ngày mơ chín, ta đựng một hũ, đặt lên bàn sách của hắn. Dưới đáy hũ ép tờ giấy: "Mơ chua mềm răng, đã đến lúc đi rồi." Lúc hắn đọc được câu ấy, ta đã dắt tiểu nữ đứng ở bến đò. Người chèo đò hỏi ta đi đâu. Ta đáp: "Đến nơi không có mơ xanh." Tiểu nữ ngẩng mặt hỏi: "Nương, phụ thân không đi cùng ạ?" Gió lớn, ta kéo áo cho nàng. "Ừ, không đi nữa."
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
0
5 năm bỏ đi Chương 15
Hòa bình chia tay Chương 15
Vãn Chi Chương 6