Người mẫu quan tài

Chương 14

17/06/2024 10:51

Sau khi buổi ghi hình chương trình tạp kỹ kết thúc.

Có rất nhiều người đến tìm đến bật nắp qu/an t/ài của tôi.

Khách du lịch nằm bò lên cạnh qu/an t/ài để cho tôi ăn đồ ăn nhẹ.

Tôi đang nằm trong qu/an t/ài, bắt chéo chân một cách nhàn nhã.

“Chị Lục, em có một vấn đề vẫn chưa hiểu. Tại sao cơ thể chị lại trở nên trong suốt trong buổi phát sóng trực tiếp ngày hôm đó?"

Tôi cười thần bí: "Đều là hiệu ứng đặc biệt. Tin Khoa học chứ đừng tin chị!”

Tôi kéo nắp qu/an t/ài, bí mật nghề nghiệp sao mà để lộ được.

Một tuần sau.

Nhà m/a đóng cửa.

Quản lý cho chúng tôi một kỳ nghỉ.

Tôi mặc váy dài, đeo kính râm, tay cầm chiếc dù hoa nhỏ.

Đôi giày cao gót được thiết kế riêng cho Tiểu Hồng đã bị cô ném vào một góc sau vài ngày mang.

Cô ấy nói đi giày đế bằng thì thoải mái hơn.

Anh Cường thích nghi rất tốt với cặp chân giả mới, đi tới đi lui không còn bị khập khiễng.

Gia đình của dì Trân đã đón dì về.

Trì Vọng Trần cùng với các bạn khách mời trên mạng đã giúp dì tìm được đứa cháu gái thất lạc, gia đình họ đã được đoàn tụ đông đủ.

Khách đến công viên trò chơi đông gấp mấy lần nhà m/a.

Đúng vậy, đây là teambuilding, địa điểm vui chơi của chúng tôi vẫn là công viên giải trí.

Quản lý bủn xỉn ra sức ngụy biện: Vì giúp công viên giải trí có doanh thu.

Lời giải thích thật nghe thật có lý, tôi xém chút đã tin.

Tôi còn không hiểu quản lý của mình sao?

Ông ta chỉ muốn tiết kiệm tiền vé vào cửa và tiền xe.

Tôi nhìn Vọng Tể đang xếp hàng m/ua kem cây.

Dưới gốc cây gần đó.

“Mẹ ơi, sao chị đó không giống với chúng ta?”

“Chị đó là thiên sứ đi lạc ở nhân gian, con có muốn ôm thiên sứ không?”

“Wow, con có thể ôm thiên sứ sao?”

“Vậy con chạy tới hỏi chị đó thử xem, chị có muốn ôm con không?”

Tôi cảm thấy gấu váy của mình bị gi/ật gi/ật, tôi cúi xuống nhìn, là một cậu bé đẹp như tạc tượng.

Cậu bé có chút ngượng ngùng, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn mẹ.

Mẹ cậu bé vo nắm tay ra sức cổ vũ.

Cậu bé quay người lại, nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ cười ngọt ngào.

“Chị thiên sứ ơi, em có thể ôm chị không?”

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0