Hợp Hoan Cộng Sinh

Chương 4

28/02/2025 10:48

Chỉ còn một chút nữa thôi.

Thật đấy, ông lão suýt chút nữa đã buông xuôi, chấp nhận theo số phận rồi.

Nhưng có người mách ông: "Ông đến tiệm hoa ở đầu ngõ xin bó kim hợp hoan đi, sẽ có người giúp."

Thế là ông lão tóc muối tiêu lần đầu tiên trong đời bước vào tiệm hoa của tôi.

Không phải để tặng người thương đóa hồng.

Mà là đòi công lý cho cháu gái yêu quý của mình.

Tôi mỉm cười đưa bó hoa vàng rực cho ông.

Như trao đi ngọn đuốc giữa đêm dài tối tăm, mang theo ánh sáng mong manh mà kiên định.

Hôm sau, một tin tức đã gây chấn động cả thành phố.

Trần Trạch Vĩ ch*t.

Cái tên thiếu gia họ Trần quyền thế ngập trời ấy, con q/uỷ dữ hiếp đáp người khác, kẻ chủ mưu gây ra vụ án ấy, đã lìa đời.

Đầu hắn bị c/ắt đ/ứt, bọc trong túi nilon đen ném bừa trước cổng đồn cảnh sát.

Bác lao công đi qua tưởng rác định nhặt, vừa cầm lên đã h/ồn xiêu phách lạc vì hình th/ù kỳ quái của cái túi.

Chiếc túi rơi xuống, khuôn mặt gầm ghè của Trần Trạch Vĩ lăn ra đất. Đôi mắt hung á/c của hắn dán ch/ặt vào tấm biển đồn cảnh sát, cái mồm từng thóa mạ đôi vợ chồng già trong buổi họp bốc mùi hôi thối, giờ há hốc như muốn van xin.

Còn phần thân của hắn? Đến giờ cảnh sát vẫn chưa tìm thấy.

Cái ch*t thảm khốc ấy khiến người ta nghĩ ngay đến th/ù oán cá nhân.

Mà kẻ th/ù không đội trời chung với hắn, cả phố đều biết là ông lão Vương cuối ngõ.

Còn tôi, là người duy nhất tiếp xúc với ông lão trong ngày định mệnh ấy.

Thế nên cảnh sát tìm đến tôi.

Nhưng tôi chỉ là một chủ tiệm hoa bé nhỏ. Tôi chỉ hỏi ông lão có muốn bó kim hợp hoan không.

Biết gì nữa đâu?

Tôi ngước mắt ngây thơ, nửa cười nhìn Lục Cảnh:

"Thế... Lục cảnh sát nghi ngờ tôi gi*t hắn à?"

Lục Cảnh cùng đồng đội khựng lại, có lẽ không ngờ tôi nói thẳng đến thế.

"Không, chỉ hỏi han theo quy trình thôi." Giọng anh ta vẫn ôn hòa.

Không có chứng cứ, thái độ của họ khá dễ chịu.

Tôi gật đầu, thản nhiên trả lời mọi câu hỏi. Camera cửa hàng chứng minh tôi ở nguyên tiệm suốt đêm hôm ấy.

Lục Cảnh dẫn người rời đi. Đứng ở ngưỡng cửa, anh ta chợt ngoái lại đúng lúc tôi nhoẻn miệng cười tươi.

"Nếu cô biết gì, hãy báo ngay cho chúng tôi."

Tôi gật đầu, nụ cười thêm phần thâm sâu:

"Tất nhiên rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm