Tiếng Lòng Của Sếp Tổng

Chương 8

16/07/2025 16:41

Một người trong ban kiểm soát hỏi: “Nhưng cậu x/á/c nhận mối qu/an h/ệ này là thật?”

Tống Hành im lặng.

Rồi gật đầu.

“Phải. Tôi đang yêu sếp mình.”

Tại văn phòng tổng giám đốc.

Khương Dịch gi/ận đến mức phải rời khỏi cuộc họp giữa chừng. Khi anh biết Tống Hành đang bị đình chỉ, anh lập tức yêu cầu gặp trực tiếp hội đồng quản trị.

“Tôi sẽ xử lý chuyện này. Người viết thư nặc danh nếu là nhân viên công ty, sẽ bị truy trách nhiệm vu khống.”

Nhưng chính Tống Hành gọi điện cho anh, giọng bình tĩnh đến lạ: “Đừng làm gì cả.”

“Hành Hành…”

“Nếu anh thực sự yêu tôi, đừng che chắn nữa. Tôi không yếu đuối đến mức phải trốn sau lưng anh.”

Chiều cùng ngày.

Tống Hành ở nhà. Căn phòng nhỏ của cậu – nơi từng là tổ ấm sau giờ tan sở – giờ như chiếc lồng chật hẹp giam giữ mọi ánh nhìn.

Cậu tự hỏi: Liệu có phải… sai lầm từ đầu chính là mở lòng?

[Một người như mình, không có thế lực, không có chỗ dựa… Liệu có thể giữ được tình yêu, nếu thế giới cứ liên tục chất vấn xem mình có xứng đáng không?]

Cậu mở máy tính, viết đơn xin tạm nghỉ không lương một tháng.

Không phải bỏ cuộc. Chỉ là…

“Nếu không thể khiến người khác tin mình bằng tư cách là người yêu anh ấy, thì hãy để họ tin mình là chính mình.”

Tối hôm đó.

Khương Dịch đến tìm cậu. Không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đặt trước cửa căn hộ một hộp cơm nóng, một chiếc áo khoác, và một lá thư tay ngắn ngủi: "Anh đã từng đứng lên giữa phòng họp để nói rằng anh sẽ giữ lấy một người. Anh không nói suông. Nếu em cần thời gian, vậy anh sẽ đợi. Nhưng chỉ cần em quay đầu lại… thì anh vẫn ở đây. K.D.”

Tống Hành áp trán vào cánh cửa, lặng thinh.

Bên ngoài, mưa lất phất.

Bên trong, lòng cậu rối bời – nhưng không còn cô đơn.

Cuối tuần, công ty vẫn náo nhiệt. Không ai nói ra, nhưng tất cả đều biết – cuộc điều tra nội bộ đang dần có kết quả.

Nhân viên bị tạm đình chỉ vẫn là đề tài hàng đầu ở phòng trà.

“Nghe nói trợ lý Tống vẫn chưa nghỉ hẳn đâu. Có người thấy cậu ta đăng ký tham gia cuộc thi nội bộ tháng này.”

“Lá gan cũng lớn đấy. Tự tin nhờ yêu sếp, ha?”

“Biết đâu đây lại là chiêu chứng minh năng lực – để rửa sạch tên?”

Văn phòng giám đốc.

Khương Dịch ném bản in kết quả điều tra nội bộ lên bàn.

Giọng anh trầm thấp, lạnh như thép: “Là trợ lý cũ của tôi gửi đơn tố cáo nặc danh.”

Trợ lý trưởng – người từng theo anh suốt ba năm – đã chính thức bị tạm đình chỉ vì vi phạm nghiêm trọng quy tắc nội bộ: vu khống, phát tán thông tin sai lệch, cài người giám sát đời tư cá nhân cấp trên.

“Lý do là gì?”

“Gh/en.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm