Tu tiên năm thứ tám.
Ta dựa vào một tay roj pháp điêu luyện, kiêm nhiệm đệ tử chấp pháp của Giới Luật Đường.
Ngày hôm đó, hai vị sư đệ vì tranh giành xem ai được làm chó cho nam đệ tử Hợp Hoan Tông mà đá/nh nhau túi bụi.
Không chỉ làm sập Giảng Đạo Đường, mà còn trở thành trò cười cho các môn phái khác.
Thật là không ra thể thống gì!
Làm nh/ục thanh danh môn phái!
Ta đang quất roj dạy dỗ chúng.
Sư tôn Vân Hạc chân nhân vội vã truyền tin:
“Đồ nhi ngoan, mau tới đây!”
“Vi sư đã chọn cho con một vị sư đệ vừa cao, vừa đẹp trai, dáng người chuẩn, lại còn có thiên phú không tồi.”
Sư đệ ư?
Nghĩ đến cốt truyện bản mới, ta vứt bỏ đám đệ tử phạm lỗi, vội vã chạy tới sơn môn.
Ngoài sơn môn, Vân Hạc chân nhân và các vị trưởng lão mỗi phong đều đang ở đó.
Bề ngoài họ tỏ ra bình tĩnh, nhưng bầu không khí lại vô cùng căng thẳng.
Đặc biệt là các đệ tử thân truyền đứng chờ bên cạnh.
Ai nấy đều nhìn chằm chằm vào cuối bậc thang Đăng Tiên, ánh mắt rực lửa, vô cùng nóng lòng.
Ta đang hành lễ với các vị sư trưởng.
Sư tôn nháy mắt với ta, truyền âm:
“Đừng quan tâm đám lão già đó làm gì.”
“Lát nữa đứa nhỏ đầu tiên xuất hiện, chính là sư đệ của con đấy.”
“Con nhất định phải nhanh hơn bọn họ, chậm tay là mất đấy!”
Ta tuân theo lệnh sư, gia nhập đội ngũ tranh giành người.
Khi đang âm thầm chen lên phía trước, bậc thang Đăng Tiên phun ra linh khí nồng đậm.
Cuối bậc thang, thấp thoáng hiện ra một bóng dáng.
Vai rộng eo thon, dáng người cao ráo.
Sắc mặt lạnh lùng, trong mắt còn vương nét mông lung, nhưng diện mạo vẫn thấp thoáng bóng hình năm xưa.
Quả nhiên là hắn.
Lúc này, có người hô lớn:
“Xông lên, sư đệ tươi mới đây!”
Trong chớp mắt, đệ tử dưới trướng các trưởng lão nhảy vọt lên.
Ta hoàn h/ồn, trực tiếp vung roj dài, cuốn lấy hắn kéo về phía trước.
Ánh mắt tan rã của thiếu niên ngưng tụ, sát khí bộc phát.
Hắn cầm ki/ếm định ch/ém.
“Vẫn còn là ảo ảnh sao?”
Ta gõ mạnh một cái vào đầu hắn:
“Ảo cái rắm.”
Thiếu niên trợn tròn mắt, khí thế lập tức tan biến.
Hắn vui mừng khôn xiết, ôm chầm lấy ta:
“Là ngươi! Không phải giả!”
“Đại…”
Ta bịt miệng hắn lại.
Cái tên cúng cơm "Đại Cún" này, tuyệt đối không được để sư huynh đệ Thanh Vân Tông biết.
Điều này sẽ làm tổn hại đến uy danh Đại sư huynh Thanh Vân Tông của ta.
Đang định giáo huấn hắn.
Tiếng lòng của tác giả đã mất tích mấy năm nay lại vang lên:
[Long Ngạo Thiên nhận ra cố nhân, đang định nhận nhau.]
[Nhưng vật đổi sao dời, thanh mai trúc mã từng sớm tối bên nhau, nay đã trở thành kẻ ngụy quân tử. Bề ngoài nghiêm chỉnh, thực chất lại lạnh lùng âm u.]
[Hắn tự ti vì xuất thân thấp hèn, không muốn để người khác biết quá khứ của mình. Long Ngạo Thiên muốn nhận người quen, trúc mã không những giả vờ không quen biết, còn buông lời châm chọc.]
[Điều này khiến Long Ngạo Thiên đ/au lòng khôn xiết.]
Long Ngạo Thiên trong miệng tác giả đang dụi vào người ta.
“Ưm, ta cuối cùng cũng tìm được…”
Mà ta, vốn dĩ định nhận nhau với hắn.
Nhưng lại bất ngờ nhận được cốt truyện bản mới.
Chỉ đành dùng sức đẩy hắn ra:
“Đệ tử phương nào, không biết quy củ!”
“Chưa từng quen biết mà đã ôm ấp, thật không ra thể thống gì!”
Long Ngạo Thiên vẫn còn đang duy trì tư thế ôm: