Sinh Trụ Mẫu Tử

Chương 11

26/02/2025 18:01

Theo ghi chép của tông môn, đôi sư tử đ/á là linh vật cát tường. Chỉ cần tìm được con sư tử bị mất tích, dùng âm thủy rửa sạch mắt đỏ, linh vật trấn giới sẽ hồi phục. Tà vật tiêu tan, h/ồn m/a của cô Tần không bị trói buộc, tự nhiên sẽ giải được khế ước.

Thông thường, một con sư tử đ/á sẽ được tạc há miệng, con còn lại khép miệng. Há miệng để chiêu tài, khép miệng để giữ của. Con sư tử tối qua khép miệng, vậy chỉ cần tìm xem nhà nào gần đây bày trí một con sư tử há miệng là x/á/c định được mục tiêu.

"Tôi biết chỗ nào rồi ." Tống Kha nghe xong lời tôi, mặt lộ vẻ kỳ quái: "Trước cửa công ty Tần Viễn làm việc có một con sư tử đ/á há miệng."

"Trùng hợp thế?" Lúc này tôi mới hiểu ý "hữu duyên" mà sư tỷ nói. Đây không phải trùng hợp nữa, mà đúng như x/é đáp án đưa cho tôi chép. Bước khó nhất lại được giải quyết dễ dàng thế.

"Vậy còn đợi gì nữa, đi tr/ộm con sư tử về thôi."

"E là... không dễ tr/ộm đâu."

Tôi: ?

Một tiếng sau, đối diện bức tượng sư tử cao ba mét, tôi lặng người.

"Con trên khế ước hôm qua rõ ràng bé tí..."

Cái này tính sao? Đáp án ghi thiếu à?

"Tr/ộm không nổi thì m/ua vậy." Tống Kha đặt tay lên sư tử đ/á, ánh mắt phức tạp: "Tôi chưa từng nghĩ chân tướng lại gần tôi đến thế."

"Tôi điều tra vụ này mười năm ròng rã, nhìn kẻ s/át h/ại họ dựa vào công trạng của cây cầu mà thăng quan tiến chức, nhìn Tần Viễn cưới vợ sinh con hạnh phúc viên mãn. Có lúc tôi tưởng thế gian này không có q/uỷ thần, không có báo ứng... May thay... cuối cùng tôi cũng đợi được."

Trong chốc lát, tôi cảm giác Tống Kha không hề sờ vào tượng sư tử, mà là chạm vào chính bản thân bất lực của anh ta mười năm trước. Do dự giây lát, tôi vỗ vai Tống Kha: "Cái này... anh có thể để dành cảm xúc cho lát nữa được không? Người ta... đến thu tiền rồi kìa."

Bức tượng sư tử này đắt đến mức đủ m/ua mạng tôi đấy.

May bên b/án có giao hàng tận nơi. Sư tử đ/á khổng lồ đặt dưới cầu trông uy nghi chính khí. Kích thước quá lớn nên không thể ch/ôn tùy tiện như dự định. Theo lời sư tỷ, phải làm nhiều thủ tục mới được. Nhưng Tống Kha nhận hết việc này, chỉ bảo tôi hãy chăm sóc Tiểu Nguyệt Lượng.

Nửa tháng sau, Tống Kha báo tin sắp xong. Khi tôi ôm hình nhân que diêm và Bút Tiên tới nơi, chỉ thấy hai đầu sư tử đ/á lấp ló dưới chân cầu. Một con mắt đỏ khép miệng, một con há mồm gầm vang.

Âm thủy cực hàn, người thường không thể rửa mắt sư tử, chỉ có tôi và Bút Tiên làm được. Tống Kha nhìn chằm chằm vào hình nhân que diêm, muốn nói lại thôi. Hiểu ý, hình nhân que diêm giang tay bay về phía anh ta. Dù không nói được, hai người vẫn thích quấn quýt bên nhau.

Sau khi làm sạch sư tử đ/á, trước lúc trời sáng hẳn, Tống Kha chỉ huy máy xúc ch/ôn kín đầu tượng. Vừa quay video cho sư tỷ, tôi tò mò hỏi: "Rốt cuộc anh lấy được giấy tờ này thế nào? Đến sư tỷ tôi xuất mã cũng mất vài tháng."

"Đơn giản thôi." Tống Kha nhìn hình nhân que diêm đang ngủ say trên ngón tay, thản nhiên đáp: "Tôi bảo thấy cột cầu có vết nứt, muốn tự nguyện xây lại cây cầu này miễn phí cho họ."

"...Tốn không ít tiền nhỉ?"

"Không nhiều. Vì Tiểu Nguyệt Lượng, bao nhiêu cũng đáng."

Anh ta đột nhiên ngẩng lên nhìn tôi, mặt vẻ kinh ngạc: "Mấy người... không phải nhà nghèo chứ?"

"Không phải nghèo, chỉ là chúng tôi ki/ếm toàn âm đức thôi." Tôi cố giữ thể diện.

"Âm đức đâu phải tiền. Hóa ra dạo này cô toàn ăn bánh bao..."

Tống Kha lộ vẻ đã hiểu.

Tôi nghiến răng đến gần: "Không có âm đức, Tiểu Nguyệt Lượng phải vào s/úc si/nh đạo luân hồi, anh đoán xem còn tìm được nữa không?"

Tốt lắm, giờ cả hai chúng tôi đều hết cười.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng nay tròn tựa trăng xưa

Chương 10
Ngày Đại thiếu gia định nạp ta làm thiếp, Nhị thiếu gia Tạ Ký Bạch ôm lấy ta mà rằng: "Làm thiếp cho kẻ khác thì có gì hay, thiếp chẳng qua chỉ là món đồ chơi mà thôi. Tiểu Man, nàng chớ có đi, hãy đợi ta, sau này ta nhất định sẽ cưới nàng làm chính thê." Kiếp trước ta tin lời người, cam tâm tình nguyện làm nha hoàn bên cạnh Tạ Ký Bạch. Thế nhưng khi người đỗ đạt Thám hoa, lại rước thiên kim của Hộ bộ Thượng thư là Từ Ôn Du về làm vợ. Ta bị nàng ta chèn ép đủ đường, Tạ Ký Bạch chỉ lạnh nhạt đáp: "Nàng ta là chủ tử, ngươi là hạ nhân, nàng ta dạy bảo ngươi cũng là lẽ đương nhiên." Cuối cùng, nhân lúc người rời phủ, Từ Ôn Du đã đánh chết tươi ta. Sống lại một kiếp, ta lại trở về cái ngày Đại thiếu gia tìm đến ta. "Làm thiếp cũng được xem là nửa cái chủ tử, từ nay không cần phải hầu hạ kẻ khác nữa, nàng có nguyện ý theo ta chăng?" Ta ngước đầu đáp: "Đa tạ Đại thiếu gia ban ân, nô tỳ nguyện ý."
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0
Xuân Muộn Chương 7
Hạ dần dài Chương 6
Minh Di Chương 8