8

Trong suốt nửa tháng liên tục, ngày nào tôi cũng đi sớm về khuya để tập luyện, cuối cùng buổi biểu diễn đã thành công rực rỡ, tôi cũng thuận lợi lấy được tín chỉ.

Danh tiếng "nam thần khoa Diễn xuất" của tôi cũng nhờ đó mà vang xa.

Tôi nhận được rất nhiều lời tỏ tình, cả nam lẫn nữ đều có, nhưng tôi đều không đồng ý.

Trong nửa tháng này, sáng nào Hứa Ngôn Triết cũng làm bánh sandwich cho tôi, dù tôi có dậy sớm thế nào đi nữa cũng đều thấy anh ấy đã đứng sẵn trong bếp.

Thế nhưng chiếc bánh sandwich nào cũng đều chui tợt vào bụng Trần Nhược Nhược.

"Cái ông Hứa Ngôn Triết này..." Trần Nhược Nhược c.ắ.n một ngụm bánh lớn, "Nấu ăn ngon thật đấy."

"Hai đứa tôi là hàng xóm, bố mẹ tôi công việc bận rộn nên ít khi ở nhà, nhà anh ấy hoàn cảnh cũng tương tự, thành ra từ hồi cấp ba tôi đã sang nhà anh ấy ở rồi. Anh ấy kén ăn, không thích đồ người làm nấu nên tự xuống bếp, tiện thể làm luôn một phần cho tôi."

Trần Nhược Nhược chắc lưỡi một tiếng: "Tiếc thật đấy."

"Tiếc gì cơ?"

"Tiếc là một tên trai thẳng chính hiệu. Với cái tính khí kén chọn của ông, anh ta có thể chiều cho ông vừa ý, chứng tỏ người này cực kỳ biết chăm sóc và cưng chiều ông. Giờ mà muốn tìm một người khác như thế thì hơi khó đấy."

Tôi đứng dậy, phủi phủi quần: "Chẳng sao cả."

Trần Nhược Nhược đảo mắt một vòng, rồi đột nhiên mắt sáng rực lên: "Để tôi để ý giúp ông, nếu thấy ai hợp thì mai mối cho ông nhé, thấy sao?"

Tôi chợt nhớ tới tấm ảnh của tôi mà cô ấy đăng lên, bên dưới phần bình luận tuyển người yêu có đến hơn bảy trăm lượt bình luận.

Năng lực của cô ấy thì tôi công nhận.

Dù chưa tính tìm người yêu, nhưng tôi cũng không từ chối, biết đâu bắt đầu một mối tình mới lại giúp ích hơn thì sao.

"Được thôi."

"Cứ giao cho tôi."

Tôi gật đầu, đeo balo bước đi.

9

Tín chỉ cũng đã lấy được rồi, chờ thi xong học kỳ là tôi có thể về nhà.

Dạo này tôi cai nghiện anh ấy khá tốt, chờ đến khi về nhà, hoàn toàn không tiếp xúc gì với Hứa Ngôn Triết nữa thì chắc là có thể cai nghiện thành công rồi.

Hôm đó, khi tôi đang tranh thủ thu dọn hành lý ở nhà thì nhận được điện thoại của Trần Nhược Nhược.

Tôi bật loa ngoài rồi vứt điện thoại sang một bên.

"Giới thiệu cho ông một anh đẹp trai này."

Hơi đột ngột, bàn tay đang cầm quần áo của tôi khựng lại một chút.

"Cả hai người đều vừa trải qua cú sốc tình cảm to đùng, vừa hay có thể tựa vào nhau mà l.i.ế.m giáp chữa lành vết thương."

Tôi bật cười thành tiếng: "Bà coi tụi tôi là sói hay hổ đấy, còn l.i.ế.m với chả li/ếm, đến mức đó cơ à?"

"Hì hì, thực ra chỉ muốn giới thiệu hai người làm quen thôi, cả hai đều rất ổn, tôi thấy bỏ lỡ thì tiếc quá, chi bằng cứ làm quen trước đã, còn có tiến triển gì tiếp không thì tùy hai người."

"Với lại tên cậu ấy là Tưởng Lệ, nghe thôi đã thấy may mắn rồi đúng không!"

"Chà, đúng thật, chẳng bù cho tên tôi, nghe chẳng khác nào một nghiễn mực to đùng."

"Ha ha ha ha, được rồi, tôi gửi WeChat của cậu ấy qua cho ông nhé, hai người cứ add trước đi, hai ngày nữa tôi dắt hai ông đi ăn làm quen."

"Được."

Cúp điện thoại, tôi add WeChat của đối phương, nhắn tin chào hỏi một tiếng, sẵn tiện bấm thả tim cho tấm ảnh tự sướng trên trang cá nhân của cậu ta.

Rất đẹp trai.

Tôi kéo khóa vali lại rồi đặt ở ngay cạnh cửa phòng ngủ.

Tôi còn phải quay lại trường để điền một vài tờ khai.

Mặc áo khoác xong, lúc lục lọi tìm khăn quàng cổ, tôi mới sực nhớ ra chiếc khăn Hứa Ngôn Triết đan cho tôi dạo trước đã bị tôi đem cho chú ch.ó nhà hàng xóm vài ngày trước mất rồi.

Hôm đó xuống nhà định ném đi, đúng lúc thấy con ch.ó nhà hàng xóm đang tự chơi một mình dưới sân.

Thế là tôi đeo luôn vào cổ cho nó.

Đi ngang qua phòng khách, tôi thấy Hứa Ngôn Triết đang ngồi trên sofa.

Anh gục đầu xuống, lấy tay che mặt, trên bàn trà còn có hai vỏ chai bia.

Tôi vốn định cứ thế lướt qua, nhưng rốt cuộc vẫn không nỡ bỏ mặc.

Thế là tôi bước lại gần, ngồi xổm xuống nhìn anh.

"Hứa Ngôn Triết, anh sao thế? Sao tự nhiên lại uống rư/ợu?"

Anh lấy tay dụi dụi mặt rồi mới ngẩng đầu lên.

Vành mắt anh đỏ ngầu, quầng thâm dưới mắt rất đậm.

Anh ấy... x/ấu đi rồi.

"Không sao, anh đang nghĩ vài chuyện thôi."

Anh dường như đã điều chỉnh lại cảm xúc, lên tiếng nói với tôi: "Vừa nãy anh có nấu cơm trưa, em có muốn ăn không? Có th!t kho tàu và cà tím xào kiểu đặc biệt em thích đấy, còn có cả đậu đỏ bọc tuyết nữa."

Tôi ngẩn người một chút.

Ánh mắt anh xoáy vào tôi trông hơi đ/áng s/ợ, nhất là khi đôi mắt anh đang đỏ chăng dây m/áu, làm lòng tôi dấy lên chút bất an.

Tôi "soạt" một cái đứng phắt dậy.

"Bây giờ em đang gấp lên trường, để lúc về rồi tính nhé. Tạm biệt."

Tôi quay người rảo bước ra phía cửa.

"Tiểu Nghiễn."

Anh gọi với theo giữ tôi lại.

Tôi quay đầu nhìn anh.

Anh nhìn tôi, bất ngờ mỉm cười nhẹ: "Không có gì đâu, em về sớm nhé."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm