Tôi ngồi xổm xuống ôm cậu bé nhỏ xíu vào lòng.
Nhẹ giọng dỗ dành:
"Tiểu Tể đừng sợ."
"Anh ở đây."
Em siết ch/ặt cổ áo tôi.
Nước mắt làm ướt đẫm cả bờ vai.
Tôi cảm nhận được trong cơ thể nhỏ bé ấy đang giấu quá nhiều đ/au khổ.
Cũng giấu quá nhiều lời muốn nói.
Ông trời luôn thích trêu ngươi con người.
Người c/âm có vô số điều muốn nói nhưng lại không thể mở miệng.
Người có thể nói lại hoàn toàn thất vọng với thế giới này.
Im lặng chẳng khác nào một kẻ c/âm.
Trong làng không có ai dạy ngôn ngữ ký hiệu.
Tôi học từ một người lang thang.
Ông ấy bị c/âm bẩm sinh.
Sau khi học được, tôi lại dạy cho Ôn Ngôn.
Nhưng tôi chưa từng dạy em cách biểu đạt từ "ch*t".
Tôi cho rằng trong một khoảng thời gian rất dài, em sẽ không cần dùng tới từ đó.
Ôn Ngôn nhìn di ảnh bố mẹ.
Cẩn thận hỏi tôi:
[Anh à... Anh đừng giống bố mẹ mà rời bỏ em được không?]
Tôi không trả lời.
Từ đó về sau.
Ôn Ngôn bắt đầu sợ tôi biến mất khỏi tầm mắt mình.
Không muốn em bất an.
Ngoài thời gian đi học, tôi gần như luôn mang em theo bên mình.
Buổi sáng tôi đến trường.
Em nhất định phải tiễn tôi tới đầu làng.
Buổi chiều tan học.
Em lại tới đầu làng đón tôi.
Hơn một tuần sau, tôi mới nghe hàng xóm kể.
Mỗi ngày em đều ngồi trên tảng đ/á lớn ở đầu làng đợi tôi.
Đợi từ sáng đến tối.
Bữa trưa là trưởng thôn mang tới cho em.
Mỗi tháng tôi đều gửi trưởng thôn một trăm tệ tiền ăn để nhờ chăm sóc Ôn Ngôn.
Tôi nhẹ giọng hỏi em:
"Vì sao lại ngồi đó đợi anh?"
Ôn Ngôn bỗng trở nên hoảng lo/ạn.
Cuối cùng còn bật khóc.
Em hỏi tôi:
[Có phải vì lúc đó em không đồng ý ra đầu làng đón bố mẹ... Nên họ mới không về được nữa không?]
Ngày hôm đó, bố mẹ lên chợ b/án rau.
Trước khi đi, họ còn đùa với Ôn Ngôn.
Bảo buổi tối nhớ ra đầu làng đón họ.
Nhưng lúc ấy bố nghịch ngợm ăn mất miếng bánh kem cuối cùng của em.
Ôn Ngôn đang gi/ận dỗi.
Chu môi ra dấu rằng mình nhất định sẽ không đi đón.
Không ngờ đúng hôm đó lại xảy ra t/ai n/ạn.
Từ ngày ấy, em không ăn thêm một miếng bánh kem nào nữa.
Trẻ con đâu hiểu được thế nào là vô thường của cuộc đời.
Em chỉ nghĩ rằng nếu lúc đó mình đồng ý.
Có lẽ mọi chuyện sẽ không xảy ra.
Ng/ực tôi đ/au nhói như bị d/ao cứa.
Tôi ôm em vào lòng.
Nói với em rằng tất cả những chuyện này không phải lỗi của em.
Lúc lòng như tro tàn, tôi không hề khóc.
Nhưng khi muốn sống tiếp vì Ôn Ngôn...
Tôi lại khóc đến không thành tiếng.
Tôi lau nước mắt cho em.
Nghiêm túc hứa với em:
"Em sẽ không phải chờ không được anh."
"Dù anh ở đâu."
"Anh cũng sẽ trở về bên em."
"Và anh sẽ không bao giờ rời xa em."
Từ đó, tôi không còn nghĩ đến chuyện t/ự s*t nữa.
Tôi phải ở bên Ôn Ngôn.
Tôi không thể để em một mình trên thế giới này.
Thời gian cứ thế trôi qua.
Mười lăm năm dài đằng đẵng.
Đến lúc sắp tốt nghiệp đại học.
Giáo sư hướng dẫn đề nghị tôi ra nước ngoài du học.
Sau khi học xong, tôi có thể ki/ếm được nhiều tiền hơn, cho Ôn Ngôn một cuộc sống tốt hơn.
Tôi xin mẫu đơn đăng ký, đồng thời đóng trước cho Ôn Ngôn hai năm học phí.
Vì phải chuẩn bị hồ sơ nên đêm đó tôi ở lại ký túc xá.
Nằm trên giường, vừa nghĩ đến việc phải xa Ôn Ngôn, tôi đã lo lắng và hoảng hốt đến mức không thể chịu nổi.
Kết quả là cả đêm không ngủ.
Sáng sớm, vừa đến giờ mở cửa ký túc xá, tôi lập tức trở về căn phòng thuê.
Chuông báo thức còn chưa reo, Ôn Ngôn vẫn đang ngủ.
Tôi ngồi trong phòng khách.
Biết rằng em chỉ ở cách mình một bức tường, trái tim bất an suốt cả đêm của tôi cuối cùng cũng bình lặng lại.
Bọn họ đều sai rồi.
Ôn Ngôn chưa từng là gánh nặng của tôi.
Không phải em không thể rời xa tôi.
Mà là tôi không thể rời xa em.
Vốn dĩ sáng hôm đó tôi định nói cho Ôn Ngôn biết chuyện mình sẽ đi du học.
Nhưng giờ xem ra không cần nữa.