Tôi thuê một phòng ngắn hạn ở nhà nghỉ đầu làng, cửa sổ đối diện ngay đường vào làng.
Tôi đứng trước cửa sổ nhìn rất lâu, mới thấy Cố Thành mấy ngày không gặp với vẻ phong trần mệt mỏi đi tới, đến hành lý cũng không mang theo. Cậu ta g/ầy đi nhiều, cũng tiều tụy đi nhiều, nhưng vẫn rất nổi bật.
Mãi đến khi bóng lưng Cố Thành khuất hẳn trên đường làng, tôi mới nằm xuống chiếc giường ván gỗ cứng ngắc của nhà nghỉ, nhìn trần nhà loang lổ vết ố, trong lòng trống rỗng.
[Đại học không phải là con đường duy nhất.]
Câu nói này bỗng nhiên ùa về trong tâm trí tôi. Tôi không nhớ rõ câu này xuất hiện ở đâu, hoặc có lẽ nó vốn dĩ chưa từng xuất hiện. Nó cứ đường đột hiện lên trong đầu tôi như thế, khiến tôi chẳng thể nghĩ được gì khác. Cho đến khi Lý Thụy Vinh gọi điện báo Cố Thành đã bị người nhà họ Cố bắt đi rồi, tôi có thể về được rồi, thì tôi đã ngồi trên xe khách đường dài, điểm đến là một nơi tôi chưa từng nghe tên bao giờ.
Tôi nói: "Con đi đây."
Lý Thụy Vinh khóc trong điện thoại rất lâu, cứ lẩm bẩm mãi ba chữ "xin lỗi con", như muốn nói hết tất cả sự áy náy trong lòng ra.