"Anh yêu, anh có yêu em không?". Bên tai bỗng vang lên giọng nói của Lăng Nhụy Y.

Tôi quay người lại.

Ở cửa ra vào, tôi thấy Lăng Nhụy Y đứng đó. Em ấy mặc chiếc váy trắng mềm mại, dựa vào khung cửa, nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng.

Thấy tôi không trả lời, em ấy từng bước tiến về phía tôi.

Tôi vô thức lùi lại một bước. Ngẩng đầu nhìn người vợ cao 1m86 trước mặt, trước em ấy, tôi - một người đàn ông chỉ cao 1m75 - càng trở nên nhỏ bé hơn.

"Anh yêu?". Lăng Nhụy Y khẽ mỉm cười: "Rốt cuộc anh có yêu em không?".

Tôi nghẹn lời.

Khoảng cách giữa chúng tôi lúc này quá gần.

Không khí như bị cư/ớp đi. Hơi thở tôi gấp gáp, không phải vì yêu mà vì căng thẳng.

"Yêu... yêu chứ".

"Thật sao?".

Tôi gật đầu "Ừm", chân vô thức lùi thêm bước nữa. Đầu óc hỗn lo/ạn như một mớ bòng bong.

Tôi không biết những tình tiết kịch bản mình vô tình có được sau cú va đầu hôm qua là thật hay giả. Tôi chỉ biết rằng. Vợ tôi đang nhìn chằm chằm vào tôi. Không chớp mắt, mong đợi tôi nói ra câu "rất yêu em".

Nhưng tôi há miệng, không sao thốt nên lời. Cốt truyện trong cuốn tiểu thuyết đó, nhìn bằng góc độ người thường, rất phù hợp với mọi trải nghiệm của tôi.

Chỉ có một điểm khác biệt duy nhất - Vợ tôi, nữ chính trong sách, thực chất là đàn ông.

Nụ cười của Lăng Nhụy Y không hề tắt đi vì câu trả lời của tôi: "Sao anh không nói gì vậy? Hay là ngại ngùng rồi?".

Mái tóc dài che trán khiến tôi không chỉ tỏ ra yếu đuối, mà còn mang vẻ u ám khó tả, như con chuột trong cống rãnh.

Bất kỳ ai. Sau khi gặp Lăng Nhụy Y. Đều sẽ thắc mắc không hiểu vì sao một mỹ nhân như thế lại có thể m/ù quá/ng đến mức ở bên một người đàn ông tầm thường như tôi.

Có người còn trực tiếp hỏi tôi, liệu có bí quyết gì để chinh phục người khác không.

Tôi không biết phải trả lời thế nào.

Hai năm kết hôn. Trước mặt Lăng Nhụy Y, tôi vẫn không thể thực sự thả lỏng.

Ngay cả lúc này.

"Sao anh không nói gì vậy?" Lăng Nhụy Y như đang tổn thương.

Mỹ nhân rơi lệ luôn khiến người ta xót xa. Nếu là tôi của hai năm trước, có lẽ đã luống cuống tìm cách dỗ dành. Nhưng bây giờ. Tôi chỉ mong thời gian được thở của mình có thể kéo dài thêm chút nữa.

"Anh không yêu em nữa sao?" Lăng Nhụy Y hỏi.

Em ấy từng bước tiến lại gần.

Tôi không còn đường lùi.

Khi tôi sắp ngã nhào lên chiếc giường phía sau, Lăng Nhụy Y nắm lấy cổ tay tôi.

Tầm nhìn vốn bị mái tóc che khuất của tôi đột nhiên trở nên rõ ràng, hình ảnh khuôn mặt xinh đẹp và tinh xảo của Lăng Nhụy Y hiện lên rõ mồn một trong mắt tôi.

Hơi thở đ/ứt quãng. Tôi thấy người vợ mình nhẹ nhàng cúi xuống hôn lên môi tôi.

"Sao anh không ngoan thế nhỉ?" Lăng Nhụy Y ôm tôi, hơi ấm cơ thể truyền qua lớp vải mỏng: "Em yêu anh nhiều như vậy, sao dạy mãi anh vẫn không ngoan được? Bảo bối."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
9 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ly biệt là trận tuyết dài đằng đẵng

Chương 23
Cho đến khi lật mở được cuốn nhật ký cập nhật trên tài khoản phụ của Thẩm Tĩnh Thu về cuộc hội ngộ sau bao ngày xa cách, An Nhiên mới biết người vợ kết hôn ba năm của mình hóa ra vẫn luôn yêu em trai anh. Ngày anh được chẩn đoán chỉ còn sống không quá một tháng, Thẩm Tĩnh Thu đang ngồi trong bữa tiệc lẩu của người trong mộng - cậu em trai của anh, cô nhẹ nhàng úp điện thoại khi thấy cuộc gọi đến của anh. Cô nói: "Thư Kiệt hiếm khi mới về, tháng này tôi sẽ dành nhiều thời gian cho cậu ấy hơn." Khi anh nôn mửa đến ngất xỉu vì hóa trị, cô viết trong nhật ký: "Dẫn cậu ấy đi dạo trên con đường rợp bóng cây ở trường cũ, cảm giác như ngày hôm qua ùa về." Khi anh đau đớn đến mức thổ huyết ngay trước mặt cô, cô lại vội vã rời đi: "Cún cưng của Thư Kiệt bị ốm rồi, tôi đưa cậu ấy đi khám." Khi anh cô độc trút hơi thở cuối cùng trong căn phòng bệnh vào đêm giao thừa, cô đang cùng "gia đình" nâng ly dưới pháo hoa. Mở mắt lần nữa, Trình Việt trở về điểm ngoặt của số phận. Thẩm Tĩnh Thu đỏ hoe mắt lao vào màn mưa muốn giữ anh lại: "Trình Việt, kiếp này em tuyệt đối sẽ không phụ anh!" Anh lại bình thản xoay người: "Cô Thẩm, nhường đường, kiếp này của cô tôi không tiếp nữa."
Sảng Văn
0