2.

Khi tôi đến b/ệnh viện đã thấy Lục Tụng An đang phát cáu:

“Đi ra ngoài! Tất cả đi ra ngoài hết!”

Lục Tụng An nằm trên giường b/ệnh, đang đi/ên cuồ/ng đ/ập phá đồ đạc.

Chăn gối đều bị hắn ném hết xuống đất.

Ly trà trên tủ đầu giường cũng suýt nữa đ/ập trúng tôi khi tôi vừa vào cửa.

“Trời má, cái gì thế này?”

Tôi nhấc chân lên né ly trà, dè dặt đứng sau cánh cửa.

Ba mẹ Lục Tụng An đang đi nghỉ ở nước ngoài, không về kịp, cả phòng b/ệnh chỉ có Triệu Nhiên, người anh em tốt của hắn đang chăm sóc cho hắn.

Triệu Nhiên và Lục Tụng An là bạn chung một phe, bọn họ thường hay phối hợp lại để tổng sỉ vả tôi.

Thấy tôi xuất hiện trong phòng b/ệnh, cậu ta lập tức châm chọc: “Ôi, đây là thiếu gia nhỏ sạch sẽ nhà họ Giang mà, cơn gió nào thổi cậu đến đây thế?”

Từ nhỏ tôi đã mắc b/ệnh sạch sẽ nhẹ.

Đã không ít lần bị bọn họ nhạo báng là thiếu gia nhỏ khác người.

Bây giờ da mặt tôi đã dày đến mức kim cương cũng không thể xuyên thủng, mấy lời chế nhạo như vậy thậm chí còn chưa đủ trình độ để phá vỡ lớp phòng bị.

“Nghe theo lời của mẹ, đến xem có người nào ch*t không, có thì thắp một nén nhang.”

“Cậu…”

Triêu Nhiên mặt mày tái mét, đang định lên tiếng ch/ửi tôi, Lục Tụng An nằm trên giường đột nhiên lên tiếng:

“Giang Tầm?”

Giọng nói của hắn có chứa một chút do dự và cẩn trọng, không có cảm giác châm chọc như thường ngày.

Tôi trả lời lại theo phản xạ: “Gì?”

Sau khi nghe thấy tôi đáp lời, hắn vừa rồi còn đang nóng nảy, lập tức bình tĩnh lại, ngoan ngoãn dựa vào giường b/ệnh.

Mà ở bên kia, ranh giới trong lòng Triệu Nhiên đã hoàn toàn bị chọc thủng: “Không phải chứ, cậu có sao không? Đến cả tôi mà cậu cũng quên, nhưng lại nhớ loại người này?”

Cậu ta hỏi hết câu này đến câu kia, tôi nghe mà mờ mịt không hiểu.

Chỉ sau khi nghe bác sĩ giải thích, tôi mới hiểu được.

Lục Tụng An bị chấn thương ở đầu sau khi gặp t/ai n/ạn giao thông,

Bây giờ hắn không nhớ ai cả, những chuyện trước kia cũng đã quên hết.

Cái tên và con người duy nhất mà hắn nhớ, chính là tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi thiên kim thật thế thân gả đi, thái tử gia kinh thành điên cuồng cưng chiều

Chương 7
Kinh thành thái tử gia lâm trọng bệnh, Lâm gia đêm hôm ấy liền trói ta lên xe hoa, đưa tới Cố gia làm vật bồi táng. Kẻ nào cũng rõ, gả cho một kẻ sắp chết, chẳng phải thủ tiết sống thì cũng bị lũ thân thích ăn thịt người nhà họ Cố xé xác. Giả thiên kim Lâm Uyển cắt cổ tay uy hiếp: "Dẫu chết, ta cũng quyết không gả cho một kẻ sắp chết!" Phụ mẫu ruột thịt cắm ống tiêm vào cánh tay ta, rút đi ba trăm phân khối huyết dịch cuối cùng để nối mạng cho Lâm Uyển, rồi nhét thân xác suy nhược của ta vào bộ giá y. "Lâm Thính, ngươi có thể thay Uyển nhi đi xung hỉ, chính là phúc phận lớn nhất đời này của ngươi." Nhìn xe hoa lăn bánh về phía trang viên âm u của Cố gia, ta lau đi vết máu bên khóe môi, cất tiếng cười lạnh. Cố Từ Yến sẽ không chết, nhưng Lâm gia, sắp sửa tan cửa nát nhà rồi. Mười năm trước, Lâm gia nhờ trộm đi cực âm cốt huyết của ta, nghịch thiên cải mệnh cho Lâm Uyển, mới có được vinh hoa phú quý như ngày nay. Nay họ tự tay đẩy đi lá bùa hộ mệnh duy nhất này, ác báo, sắp sửa giáng xuống rồi.
Nữ Cường
Cổ trang
0