Tối hôm đó khi trở về ký túc xá, khóe miệng Đoạn Lãng bị thâm tím.

"Bảo bối."

Anh ta áp sát định hôn tôi, bị né tránh lại đờ người một giây, sau đó vờ như không có chuyện gì ôm lấy eo tôi.

Mái tóc xù rối cọ vào vai tôi nũng nịu: "Sau này chúng ta sẽ sống thật tốt với nhau, phải không?"

Khóe miệng tôi gi/ật giật.

Thật nực cười.

Đã đến nước này rồi, sao Đoạn Lãng vẫn nghĩ chúng tôi vẫn có thể yêu nhau được?

Tôi không đáp, lạnh lùng đẩy anh ta ra.

Ahh ta lẽo đẽo theo sau lưng tôi, bồn chồn như chú chó con bị tuột dây xích.

"Em chỉ cần đáp ừ thôi, không thì gật đầu cũng được mà..."

"Đoạn Lãng." Tôi thở dài ngắt lời, "Diễn lâu thế không mệt à?"

"Gì cơ?"

Anh ta định nắm tay tôi làm nũng, nhưng khi chạm phải ánh mắt tôi lại vội vàng né tránh.

"Anh có diễn đâu, sao bảo bối lại nói vậy?" Anh ta giả bộ như đang bất ngờ.

"Hay là vì tối nay em lỡ hôn nhầm anh trai anh? Không sao đâu, anh với anh ấy giống nhau mà, nhầm lẫn cũng có thể hiểu được. Yên tâm, anh không gi/ận đâu. Sau này nhớ rõ chồng mình là được."

Thật lòng mà nói, tôi thật sự không hiểu nổi Đoạn Lãng nữa.

Người đẩy tôi vào tay Đoạn Cận Ngôn là anh ta.

Kẻ muốn coi như không có chuyện gì xảy ra cũng là anh ta.

Có lẽ xu hướng tính dục con người thật sự có thể thay đổi.

Nhưng sao anh có thể muốn chơi đùa lúc nào cũng được, muốn nghiêm túc lúc nào cũng ổn?

Tôi cười lạnh: "Anh thật sự nghĩ mọi chuyện các người làm đều không để lộ sơ hở sao?"

"Đều là người lớn rồi, giữ chút thể diện cho mình đi được không?"

Sau hôm đó, tôi dọn ngay ra khỏi ký túc xá.

Có lẽ vì áy náy, Đoạn Lãng không lập tức tìm tôi.

Nhưng chưa đầy vài ngày sau đã tra được nhà thuê của tôi, ngày ngày rình rập dưới lầu.

Gặp mặt cũng chỉ lặp lại mấy câu:

"Lúc đó anh chưa hiểu rõ trái tim mình."

"Giờ anh thật lòng muốn ở bên em, cho anh cơ hội chuộc lỗi được không?"

Vào ngày thứ hai Đoạn Lãng theo dõi tôi, điện thoại tôi nhận được một video nặc danh.

Trong video, Đoạn Lãng đang uống rư/ợu như nuốt gi/ận.

"Đoạn Lãng, không phải nói Trình Nhiên yêu anh ch*t đi sống lại sao? Chẳng lẽ anh không trị nổi cậu ta? Không được thì tôi gọi vài bé trai cho, đảm bảo d/âm đãng hơn cậu ta."

Mấy đứa bạn vỗ vai anh ta cười ha hả.

"Ai bảo tao không trị nổi?"

Đoạn Lãng mặt đen như mực uống cạn ly, "Con chó đã li /ếm chân tao mấy năm trời, tao chỉ cần vẫy ngón tay là nó sẽ lăn về ngay."

"Gh/ê! Thế còn mấy bé trai ngoài cửa?"

"Cút!" Anh ta phẩy tay đuổi đi.

Đột nhiên lại nheo mắt: "Thôi, gọi một đứa vào."

Video kết thúc cùng lúc Đoạn Lãng đăng status mới - hình hai bàn tay đan ch/ặt.

Chẳng lẽ anh ta nghĩ tôi sẽ gh/en sao?

Tôi buồn cười nhưng vẫn nhắn tin trả lời số nặc danh: "Cảm ơn, tôi chợt nhận ra mình vẫn yêu anh ấy, sẽ đi làm lành ngay."

Ngay lập tức, màn hình hiện tên Đoạn Cận Ngôn.

Tôi lạnh lùng chặn số.

Chưa đầy hai phút, đối phương không diễn nữa.

"Bảo bối, nghe máy đi."

Tôi lập tức chặn luôn số này.

Có lẽ trong ba năm qua, tôi và Đoạn Cận Ngôn từng có lúc tâm đầu ý hợp.

Tiếc rằng xen giữa là quá nhiều dối trá.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm