Gần đây trạng thái của tôi không được tốt lắm.
Lúc đang làm thí nghiệm mà lơ đãng, Quý Văn Thanh đứng bên cạnh khẽ kéo tay tôi một cái: "Thầy ơi?"
"À, xin lỗi em."
Cậu ấy chăm chú nhìn gương mặt tôi một lúc mới dời mắt đi: "Số liệu thí nghiệm này hình như có chút vấn đề phải không ạ?"
Tôi ghé sát lại xem, khoảng cách hơi gần khiến biểu cảm của cậu ấy có chút là lạ.
"Ừm, ngày mai làm lại một nhóm thí nghiệm đối chứng khác vậy."
Cậu ấy gật đầu, suy nghĩ một lát rồi vẫn lên tiếng hỏi: "Thầy ơi, thầy dùng sữa tắm loại gì thế ạ, mùi thơm thật đấy."
Chương 2:
"Để lát nữa tôi về xem lại nhãn hiệu xem sao. Bình thường tôi vẫn dùng loại này mà, sao hôm nay tự dưng lại hỏi thế?"
"Hôm nay em mới ngửi thấy mùi sữa tắm của thầy, chứ bình thường..."
Cậu ấy chưa nói hết câu, nhưng tôi đã chợt nhận ra. Thường ngày, mùi tin tức tố của Lộ Kỳ Bạch trên người tôi chắc hẳn vô cùng nồng đậm.
Quý Văn Thanh cũng là một Alpha, tin tức tố của cậu ấy và Lộ Kỳ Bạch bài xích lẫn nhau, hèn chi cậu ấy luôn đứng cách tôi một khoảng khá xa.
Hai chúng tôi đang nói chuyện thì Đồng Đồng bước vào, cậu nhóc chạy đến mức thở không ra hơi.
"Thầy ơi, có thông báo khẩn ạ. Ngày mai tập đoàn Vọng An sẽ đến nghe báo cáo tiến độ thí nghiệm."
Đó là công ty của Lộ Kỳ Bạch. Phòng thí nghiệm hiện tại cũng như toàn bộ kinh phí nghiên c/ứu của chúng tôi đều do công ty anh ta tài trợ.
Thực ra hồi đó tôi từng khuyên anh ta, tôi nói: "Dự án thí nghiệm này của tôi cần thời gian rất dài, hơn nữa tỷ lệ thu hồi vốn cũng không cao đâu."
Nhưng anh ta chỉ vươn tay ôm ch/ặt tôi vào lòng.
"Nhưng anh chỉ muốn tiêu tiền vì em thôi."
"Cũng muốn có thể được nhìn thấy em ở nơi làm việc nữa."
"Bảo bối à, trên đời này anh yêu em nhất."
Tình yêu chính là như vậy, hay nói đúng hơn là Lộ Kỳ Bạch chính là như vậy. Lúc mặn nồng thì ngọt ngào nồng đượm, rực rỡ như hoa, hừng hực như lửa.
Khiến người ta tin tưởng một cách tuyệt đối rằng bản thân mình đang thực sự được nâng niu và yêu thương.
Tôi gật đầu: "Đồng Đồng, em chuẩn bị một chút đi, ngày mai em sẽ là người thuyết trình báo cáo."
Đồng Đồng trợn tròn mắt vì kinh ngạc và vui sướng: "Thầy ơi, thật ạ?"
"Thật mà, chuẩn bị cho tốt vào nhé, đừng để tôi thất vọng."
"Em cảm ơn thầy nhiều lắm!"
Cậu nhóc vội vã quay người chạy ra ngoài, Quý Văn Thanh đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ nhưng không nói gì.
Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi vẫn lên tiếng giải thích: "Đồng Đồng thằng bé này không dễ dàng gì, cho em ấy cơ hội học hỏi và trưởng thành nhiều hơn, sau này mới có ích cho em ấy."
Cậu nhóc là một Omega, theo như cậu ấy kể thì gia cảnh vốn không khá giả, bố mẹ vì cậu ấy là Omega nên thậm chí còn không định cho cậu ấy tiếp tục đi học.
Chính cậu ấy đã tự mình kiên trì, vừa gi/ật học bổng vừa đi làm thêm mới có thể tiếp tục con đường học vấn của mình.
Quý Văn Thanh nghe xong liền nở nụ cười với tôi: "Thầy lúc nào cũng tốt với mọi người như vậy, em hiểu tâm ý của thầy mà."