Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 182: Thiểu nữ dữ ti tuyến

05/03/2025 20:53

Dù sao thì cũng đã ch*t, hai túi trữ vật kia, Hàn Lập tự nhiên thu lấy.

Một lần tìm qua, cũng không thấy gì!

Thần sắc bắt đầu ngưng trọng, lại cẩn thận tra xét lần nữa, vẫn không có gì!

Hàn Lập chợt thấy lạnh cả người, căng thẳng hẳn lên, tim bắt đầu đ/ập thình thịch.

Nơi này còn có người thứ tư tồn tại, chính là người đã lấy đi túi trữ vật! Tuy nhiên người này tám chín phần mười, đã sớm rời khỏi nơi đây, nhưng cũng không thể cam đoan là ở phụ cận quan sát, lấy hai th* th/ể này làm mồi dụ, đang tìm sơ hở của hắn.

Đối diện là vách núi, trên đó có một vùng cỏ mọc cao, rất tốt để người ta che dấu hành tích, mà Hàn Lập vừa lúc đối mặt với đám cỏ này, [đang ngồi xổm bên cạnh th* th/ể. Cái này càng làm cho hắn bất an! Có lẽ người nọ đang tránh ở sau lưng mình.

Hàn Lập thân hình không chuyển động, vẫn bảo trì tư thế như cũ, từ sau nhìn lại, tựa hồ vẫn chuyên tâm với hai th* th/ể trước mặt.

Nhưng trên thực tế, hắn đã vận dụng mười hai phần tinh thần, lặng lẽ lấy ra pháp khí cùng phù lục, thần niệm cũng vô thanh vô tức mở ra, ý đồ tìm ra người tập kích có thể tồn tại.

Kết quả của việc dùng thần niệm tìm ki/ếm, không làm cho Hàn Lập ngoài ý muốn, tất cả ở phụ cận đều bình thường, không có linh khí dị thường d/ao động.

Cái này cũng không có gì kỳ quái, chính là nếu thực có người trốn ở chung quanh, khẳng định cũng dùng "Liễm tức thuật" thu liễm pháp lực của bản thân, tự nhiên tìm không ra. Mà dụng ý của Hàn Lập khi dùng thần niệm tìm tòi, chính là để đả thảo kinh xà mà thôi!

Tối thiểu, đối thủ tồn tại trong tưởng tượng, không dám coi thường vọng động.

Mà kết quả cũng đúng như hắn dự tính, hoặc là hắn tự mình dọa mình, căn bản là không có ai ở nơi này; hoặc là người ấn nấp không có cơ hội, vẫn thu liễm khí tức, không định ra tay.

Một lúc sau, Hàn Lập đứng lên, xoay người hướng tới bãi cỏ, sau khi dùng mắt lạnh lùng dò xét nhiều lần, tiếp theo không nói một lời mà đột nhiên vọt đi, chỉ cất thân mấy lần, đã biến thành một điểm đen, dần dần rời xa.

Khi thân ảnh của Hàn Lập hoàn toàn biến mất vô ảnh vô tung, trong bui cỏ vốn vô cùng an tĩnh, một thanh âm xột xoạt đột nhiên vang lên! Tiếp theo một bóng người mảnh dẻ đi ra, là một cô gái áo trắng phiêu phiêu.

Nữ tử này nhìn như còn trẻ, chỉ khoảng mười lăm mười sáu tuổi, nhưng tướng mạo thanh thuần, vẻ mặt trong sáng đáng yêu. Tại nơi sinh sát này, lại xuất hiện một cô gái như vậy! Thật sự là khó có thể tin được.

Theo phục sức xem ra, cô gái này là môn hạ của Yểm nguyệt tông!

Cô gái nhìn về phía Hàn Lập biến mất, hé miệng cười, lẩm bẩm như một ông già nói:

"Sự can đảm, tâm trí, coi như cũng được, chính là pháp lực kém một chút, tư chất xem ra cũng là vấn đề lớn, không có bao nhiêu tiềm lực. Nếu có thể còn sống rời khỏi đây, cũng có thể xem là có tài!"

"Chẳng qua, xem thân pháp khi hắn chạy trốn, tựa hồ là kh/inh công của thế tục, nhưng cũng không tệ, thật đúng là thú vị!" Cô gái rờ rờ cằm, trong ánh mắt, lộ ra vẻ hứng thú.

Nếu Hàn Lập nghe được những lời này, chỉ có thể cả kinh trợn mắt há hốc mồm.

Đối phương nói rất khẳng định, chỉ vài lời đã đem hết những chỗ tốt x/ấu của hắn nói hết ra, tựa hồ so với bản thân hắn còn muốn rõ hơn.

"Trước tiên cứ buông tha ngươi một lần, ta có chính sự phải đi làm! Chẳng qua lần sau gặp mặt, tiểu tử kia! Ngươi cũng không thể dể dàng đi như vậy được đâu" Cô gái nheo nheo cái mũi của mình, có chút không buông tha nói.

Tựa hồ Hàn Lập hắn đã trở thành một món đồ chơi mới trên tay của người ta, đối với nàng có sức hấp dẫn lớn, cũng không muốn bỏ đi.

Cuối cùng, cô gái tặc lưỡi, đưa tay lấy ra tấm phù lục, vung tay lên, cả người chìm trong một màn lục quang chói mắt, biến mất không thấy nữa.

Nếu có người ở đây thấy cảnh này, chỉ sợ lập tức đ/au lòng mà m/ắng to đây là nữ bại gia, có thê đem "Mộc độn thuật" phù lục khó thấy trong tu tiên giới, mà tùy ý sử dụng như vậy.

Đây chính là phù lục trung cấp bậc thấp!

Phải biết rằng, người bình thường có Mộc độn phù này, còn không lo lấy làm bảo vật gia truyền, vào lúc sinh tử mới có thể dùng, nó chính là lợi khí chạy trốn tốt nhất.

Tất cả điều này, Hàn Lập không biết, đương nhiên sẽ không quan tâm. Càng không biết, có một nữ tử như vậy đã để ý đến hắn. Bản thân hắn chỉ thấy thoải mái thoát khỏi khốn cảnh, đã là may mắn lắm rồi.

Mặc kệ nơi đây có người ẩn nấp hay không, Hàn Lập cũng không định tìm hiểu, dù sao càng gần vùng trung tâm, địch nhân cũng càng ngày càng nhiều. Kiểu như dùng xảo kế mai phục, việc tập kích người khác, trở nên như cơm bữa, thường xuyên phát sinh.

Bảo toàn cái mạng nhỏ của mình, phải né tránh tất cả tranh đấu không cần thiết, đây mới là tiêu chuẩn của Hàn Lập trước khi hành động.

Càng huống chi, Hàn Lập trên hai th* th/ể kia cũng không phải là không thu hoạch được cái gì.

Nghĩ như vậy, Hàn Lập đưa tay ra, một sợi ti tuyến trong suốt xuất hiện trong lòng bàn tay, cái này chính là lúc hắn gần đi, thuận tay lấy được!

Hàn Lập rót chút pháp lực vào, ti tuyến này càng ngày càng duỗi dần ra, cuối cùng trở thành một sợi dây dài hơn mười trượng, Hàn Lập tùy tâm khu động múa may ti tuyến chốc lát, lập tức cảm giác được sự diệu dụng của vật này!

Vật này sử dụng, thật sự là vũ khí ám toán rất tốt.

Bằng đặc tính tự ẩn hình của nó, cùng tính chất mười phần co dãn lại vô cùng sắc bén, Hàn Lập tự tin có thể lấy đầu cảu địch nhân mà đối phương không kịp cảm thấy gì.

Thật không hiểu, ti tuyến này rốt cuộc dùng vật gì mà luyện chế thành, nếu là chiều dài có thể dài hơn nữa, có thể nói là vô cùng diệu dụng!

Hàn Lập hứng chí khu sử ti tuyến này đen mười cây đại thụ ở phụ cận, tất cả đều c/ắt làm đôi, không tốn chút sức. Điều này làm cho hắn hoan hỉ không thôi, so với tưởng tượng còn muốn tốt hơn nhiều.

Hàn Lập không biết, nhưng vào lúc này, trên một bãi cỏ cách trung tâm cấm địa không xa, hai nóm đệ tử Hóa đ/ao ổ cùng Thanh Hư môn đụng độ nhau, đang ch/ém gi*t không thể tách ra được.

Bởi vì mỗi bên đều có năm sáu người, thực lực cũng tương đương nhau, kỳ phùng địch thủ.

Đây là lần đầu tiên tử đấu tại huyết sắc thí luyện lần này mang tính chất quần đấu, chính là bên nào cũng muốn tiến vào trung tâm cấm địa trước để hái linh dược. Nếu có thể đem đối thủ bên cạnh tiêu diệt tại đây, đương nhiên càng muốn thừa dịp mà thực hiện!

Kết quả cuối cùng, nhóm đạo sĩ Thanh Hư môn cao hơn một bậc, sau khi đ/á/nh ch*t đại bộ phận đối thủ, đã xông vào khu trung tâm trước.

Tại nơi đây không chỉ có các loại kỳ hoa dị quả thiên địa linh vật, nhưng lại có một số yêu thú bậc một thực lực cường đại bảo hộ, có thể ganh đua cao thấp với đệ tử đỉnh cao Trúc Cơ kỳ.

Mỗi lần đ/á/nh ch*t yêu thú, đem th/uốc đi, chỉ cần nơi đây lại sinh ra linh dược, yêu thú kia cũng sẽ khó hiểu mà xuất hiện, tuy nhiên không nhất định là cùng loại. Cao nhân các phái đối với việc này cũng rất khó hiểu

Hơn nữa, đệ tử các phái hằng năm đến đây chỉ có thể ở bên rìa khu trung tâm mà thu thập linh dược, mà không dám đi vào bên trong, sẽ bị một số cấm chế vây khốn hoặc gi*t ch*t. Hơn nữa yêu thú bên trong cũng càng thêm khó chơi. Bằng tiểu tốt như bọn họ không có khả năng đ/á/nh lui, bởi vậy chỉ có thể ở bên ngoài rìa!

Mặc kệ đệ tử Thanh Hư môn tiên hạ thủ vi cường, đã chắc gì hái được linh dược?

Hàn Lập lúc này, lại gặp nguy cơ lớn nhất trong chuyến đi vào cấm địa, tại một ngã đường đã bị một gã Cự ki/ếm môn cùng một gã Thiên khuyết bảo, trước sau chận lối.

Đại hán Cự ki/ếm môn này, Hàn Lập rất quen thuộc, đúng là tên râu quai nón đã trừng mắt với hắn, hiện tại hắn đang nhe răng cười nhìn Hàn Lập, bộ dáng muốn b/áo th/ù tuyết h/ận.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cú Va Chạm Của Thiên Thạch

Chương 20
Kết thúc chuyến du lịch, tôi đã kịp "ngủ" với Thẩm Tuyển Thanh – anh chàng đẹp trai nhất đoàn. Lúc tỉnh rượu, tôi thấy vô cùng xấu hổ nên đã tranh thủ bỏ chạy lấy người. Dù sao thì đây cũng là thành phố lớn. Xác suất để kiếp này gặp lại nhau chắc cũng ngang ngửa việc thiên thạch đâm vào Trái Đất. Kết quả là mấy ngày sau, em trai tôi mời đồng nghiệp về nhà ăn cơm. Vừa liếc mắt một cái, tôi đã thấy Thẩm Tuyển Thanh đứng lù lù giữa đám đông. Sau bữa ăn, mọi người đều say khướt, chỉ mình anh là tỉnh táo. Hơi thở ấm nóng phả bên tai, anh hỏi: "Thế định không chịu trách nhiệm thật à?" Mẹ kiếp! Đúng là thiên thạch đâm vào Trái Đất thật rồi!
54.01 K
10 Thù Tỷ Muội Trả Chương 20

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa đào vẫn thắm

Chương 9
Năm đó đói kém, cha kéo mẹ ra chợ rau, đổi lấy mười cân lúa mì. Trước khi bị lôi đi, mẹ bấu vào tay tôi một cái thật mạnh. "A Nhược, lên kinh thành tìm Trấn Bắc Hầu, Nhiếp Uyên. Hắn là cha ruột của con, hắn... hắn sẽ nuôi con." Nhưng khi tôi chặn Nhiếp Uyên trước cửa phủ hầu, hắn đang bế một bé gái trắng trẻo như búp bê phấn ngọc. Cưỡi trên lưng ngựa huyết thống quý, hắn nhìn tôi từ trên cao. "Một đứa con hoang do đàn bà thất sủng sinh ra, dám nhận bừa là giọt máu của bản hầu?" Thấy mặt tôi tái mét, hắn cười khinh bỉ. "Về bảo mụ kia, dù mày có là con ruột ta, nhưng hễ do mụ ấy đẻ ra thì không xứng bước vào cửa họ Nhiếp." Tôi cắn chặt môi. "Vậy ngài có thể coi cháu là ăn mày, cho cháu một đồng không? Cháu muốn mua cái bánh bao." Tôi đã ba ngày không có gì vào bụng. Hắn lại phì cười. "Muốn kiếm cớ vòi tiền thì bảo mụ kia tự đến đây vòi." Nói rồi, hắn ôm chặt bé gái, phóng ngựa đi mất. Tôi đứng chôn chân, mắt dán theo bóng hai cha con xa dần. Con ngựa kia đẹp thật! Nghe nói một con như vậy đáng giá ngàn vàng, đủ mua bánh bao cho tôi ăn cả đời không hết? Khuôn mặt bé gái kia trắng nõn, tưởng chừng bóp nhẹ là chảy nước. Tôi đưa tay sờ lên gò má khô ráp của mình, trong miệng đắng ngắt. "Nhìn cái gì?" Tên lính gác quắc mắt nhìn tôi. "Hầu gia đã bảo, mày không xứng vào phủ. Cút nhanh đi, đừng làm bẩn đất của hầu gia." Hắn nhổ nước bọt về phía tôi. "Cút!" Tôi lặng lẽ lùi vào con hẻm cạnh phủ hầu, nép sau bức tường, tay xoa bụng đói lép kẹp, lén nhìn ra cổng lớn. Mẹ nói dối. Nhiếp Uyên sẽ không nhận tôi, càng không nuôi tôi. Hắn có ngựa quý giá ngàn vàng, nhưng chẳng thèm cho tôi một đồng xu. Còn bảo muốn tiền thì để mẹ tôi tự đến. Nhưng mẹ đã chết rồi mà!
Cổ trang
Cung Đấu
1