Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người gh/ét, lúc này nguyên chủ vừa vì ch/ửi m/ắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích.
Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ gh/ét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt.
Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút.
Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi.
Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con d/ao gọt trái cây định cứa vào sau gáy.
Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước.
Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy.
Vốn tưởng tất cả mọi người đều h/ận không thể đoạn tuyệt với tôi đến ch*t, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, c/ầu x/in tôi nhìn họ một cái.
Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt.
“Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
Tôi nghi ngờ kiếp trước mình tội á/c tày trời, phạm phải thiên điều, nếu không sao lại bị ông trời hành thành như vậy.
Một thân một mình xông pha trong mạt thế, bị tiểu nhân cấu kết hại ch*t, ch*t không toàn thây.
Sau khi ch*t còn xuyên vào một quyển văn ABO, trở thành Omega kém chất lượng ng/u xuẩn ngang ngược bị vạn người gh/ét kia.
Pháo hôi á/c đ/ộc tiêu chuẩn, là chướng ngại vật và chất xúc tác trên con đường thụ chính giành được tình yêu và tình thân.
Ý nghĩa tồn tại chỉ để làm nổi bật thụ chính lương thiện, đơn thuần, tốt đẹp đến mức nào.
Nguyên Lạc và Nguyên Tri đều là con nhà họ Nguyên, nhưng Nguyên Lạc bị thất lạc năm ba tuổi, hai năm trước mới được tìm về.
Trong sách viết, sau khi Nguyên Lạc trở về, Nguyên Tri vì cậu ta chia mất tình thương của cha mẹ và các anh nên ghi h/ận, lại còn gh/en tị thân phận Omega ưu chất của cậu ta, bắt đầu một loạt hành vi tìm ch*t đáng gh/ét.
Bao gồm nhưng không giới hạn ở th/ù địch, bài xích, ki/ếm chuyện, đối đầu, vu hại cậu ta.
Ban đầu cha mẹ và các anh còn đứng giữa hòa giải, lâu dần bị hành vi ngày càng quá đáng của Nguyên Tri chọc tức, mất kiên nhẫn, cảm thấy phiền chán.
Nhìn thấy tất cả mọi người đều đứng về phía Nguyên Lạc, Nguyên Tri không những không thu liễm mà còn càng lúc càng quá đáng.
Đến hậu kỳ càng làm ra chuyện không thể c/ứu vãn, bị gia đình không chịu nổi nữa đuổi khỏi nhà họ Nguyên, ch*t ở một góc không ai biết.
Đến đây pháo hôi á/c đ/ộc chật vật rời sân, còn thụ chính Nguyên Lạc thì mỹ mãn thu hoạch tình thân và tình yêu, bước lên đỉnh cao nhân sinh.
Điều thú vị là ký ức tôi nhận được lại có chút khác với miêu tả trong nguyên tác.
Nguyên Tri là đứa trẻ sinh ra sau khi Nguyên Lạc thất lạc.
Tôi có lý do nghi ngờ, cậu ta là vật thay thế được nhà họ Nguyên sinh ra để an ủi nỗi đ/au mất con.
Họ yêu thương Nguyên Tri là thật, nhưng phần yêu thương này phần nhiều xuất phát từ sự áy náy với đứa con sống ch*t chưa rõ.
Họ nhìn Nguyên Lạc thông qua cậu ta, mượn đó để xoa dịu nỗi đ/au, như thể như vậy có thể bù đắp cho Nguyên Lạc một chút.
Nhưng Nguyên Tri không biết những điều này.
Cậu ta vừa phải gánh chịu sự yêu chiều không thuần khiết, gần như nuông chiều quá mức này, vừa phải đáp ứng kỳ vọng của họ đối với một người khác.
Cho nên sau khi Nguyên Lạc trở về, gia đình tìm mọi cách bù đắp cho Nguyên Lạc, gần như đưa hết những thứ tốt nhất cho cậu ta.
Không tránh khỏi việc bỏ quên Nguyên Tri, như thể thu hồi toàn bộ tình yêu dành cho cậu ta, trắng trợn nói với cậu ta rằng người họ thật sự yêu là Nguyên Lạc.
Nguyên Tri không chịu nổi sự chênh lệch này, dùng mọi th/ủ đo/ạn muốn tranh giành, muốn cư/ớp đoạt, muốn chứng minh mình cũng là người được nâng niu yêu thương.
Đáng tiếc khiến cậu ta thất vọng, mỗi lần tranh chấp với Nguyên Lạc, gia đình luôn đứng về phía Nguyên Lạc.
Trong mắt họ, cậu ta vĩnh viễn là kẻ b/ắt n/ạt người khác.
Hóa ra cậu ta mới là kẻ dư thừa nhất của nhà họ Nguyên, cho nên về sau mất lý trí, hắc hóa.
Khi tôi xuyên tới, vừa đúng lúc gặp một lần tranh chấp giữa nguyên chủ và Nguyên Lạc.
Đối tượng liên hôn với Cố Phong đổi thành Nguyên Lạc, nguyên chủ chỉ vào mũi Nguyên Lạc m/ắng cậu ta ngay cả vị hôn phu của mình cũng cư/ớp, không biết x/ấu hổ, đầy mưu mô các kiểu.
Kết quả bị người nhà bắt gặp, tức gi/ận lại thất vọng mà dạy dỗ.
Anh hai của Nguyên Tri là Nguyên Thần chỉ vào tôi ch/ửi ầm lên:
“Mày lại phát đi/ên cái gì nữa? Có chút liêm sỉ được không? Suốt ngày chỉ biết b/ắt n/ạt Tiểu Lạc, muốn bị đ/á/nh à?”
Anh cả Nguyên Tranh đẩy kính trên mặt, sắc mặt âm trầm:
“Nguyên Tri, lễ giáo của mày đâu rồi?”
Tôi sắp xếp lại ký ức trong đầu, im lặng liếc họ một cái, đối chiếu gương mặt với tên.
Đúng lúc này, một người phụ nữ được chăm sóc rất tốt bước ra, phía sau là một người đàn ông trung niên vẻ mặt uy nghiêm, chính là cha mẹ nhà họ Nguyên.
“Chuyện gì vậy?”
Thấy dáng vẻ tủi thân ảm đạm của Nguyên Lạc, Lạc Y lo lắng hỏi.
Nguyên Thần thêm mắm dặm muối kể lại sự việc, nhấn mạnh tôi m/ắng á/c đ/ộc thế nào, khó nghe ra sao.
Hai người quả nhiên đổi sắc mặt, ánh mắt trách móc nhìn về phía tôi.
“Nguyên Tri, mẹ đã nói với con rồi, đối tượng liên hôn ban đầu chưa từng x/á/c định.”
Lạc Y đi đến trước mặt Nguyên Lạc, nhìn từ trên xuống dưới một lượt, như đang x/á/c nhận cậu ta không bị thương.