Em gái tôi lén tr/ộm vòng tay vàng của tôi, thay tôi trở thành cô dâu m/a.

Còn đắc ý khoe khoang ở trước mặt tôi.

Cười ch*t mất, sớm biết nó muốn tr/ộm thì tôi nên nói cho nó biết đây là sính lễ của bút tiên.

___

Mấy ngày trước tôi nhận được một đơn hàng chuyển phát nhanh.

Do tôi không ở nhà nên em gái đã ký nhận thay tôi.

Tôi đã dặn dò nó kĩ càng đừng đụng vào đồ của tôi, kết quả em gái vốn dĩ chẳng thèm quan tâm: "Cái đơn hàng chuyển phát nhanh rá/ch đó của chị, ai giữ khư khư như chị.”

Tôi thật sự nghĩ nó không thèm để ý.

Kết quả đến khi tôi về nhà thì phát hiện đơn hàng chuyển phát nhanh đã bị người ta bóc ra.

Em gái tôi ngồi trên ghế sô pha sơn móng tay, thấy tôi về nhà, lập tức quay người, trợn trắng mắt: " y dô, có một số người ngày ngày cũng không biết bận rộn cái gì, muộn thế này mới quay về, đừng để người khác nghĩ rằng chị làm công việc đặc biệt gì đó.”

Khóe miệng tôi co gi/ật, không nhịn được gi/ận dữ nói: "Mày quan tâm tao làm việc gì làm gì, cũng tốt hơn ở nhà ăn bám như mày.”

Em gái Uông Tuyết tốt nghiệp đại học nửa năm trước.

Vẫn không ra ngoài đi tìm việc, còn tôi đã sớm bỏ học ra ngoài làm thuê nuôi cả nhà.

Cứ thế, mỗi tháng mẹ tôi còn yêu cầu tôi giao nộp ba nghìn tệ tiền lương.

Mà tiền tôi đưa cho, phần lớn đều bị mẹ tôi chuyển cho Uông Tuyết nhàn rỗi không làm việc gì.

Có thể nói thế này, hiện giờ Uông Tuyết là dựa vào tôi nuôi mới sống được.

Tôi vừa nói xong, nó liền sa sầm mặt mày: "Liên quan đéo gì đến chị, có bản lĩnh thì bảo mẹ nuôi chị đi, ai kêu chị là sao chổi cơ chứ, nếu không phải do chị thì nhà chúng ta nghèo thế này được à!”

Mặt tôi lạnh băng, lười lằng nhằng với nó: "Đơn hàng chuyển phát nhanh của tao đâu? Mày để đâu rồi!”

Ánh mắt của Uông Tuyết bỗng hoảng, căn bản không dám đối diện với tôi: "Ai biết đơn hàng chuyển phát nhanh rá/ch của chị chứ, tôi mở ra xem rồi, thứ rác rưởi gì đâu, vứt luôn rồi.”

Nó vừa nói vừa đứng dậy muốn trở về phòng, nhưng đôi mắt sắc bén của tôi đã phát hiện nó có điều lạ thường.

Bình thường cổ tay nó trống trơn, giờ đây lại đang đeo một vòng tay vàng sáng loáng.

Lúc này, trên cánh tay nó đeo vòng tay, dưới ánh đèn trắng hiện ra một màu trắng xanh kì lạ.

Mặc dù nó có ý giấu giếm, nhưng vẫn bị tôi phát hiện.

Tôi tóm ch/ặt lấy cổ tay nó.

Híp mắt hỏi:

"Mày lấy cái vòng tay này ở đâu?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0