Lời của Tô Dương đã được phía cảnh sát x/ác nhận là sự thật.

Khi tôi xuống dưới lầu tiễn Tô Dương, bà ngoại đã qu/a đ/ời rồi.

Bởi vì sau khi vào nhà, tôi đã quên không đeo vòng cổ, thế nên cảnh tượng mà tôi nhìn thấy khi về nhà đã là thế giới mà mắt âm dương nhìn thấy.

Đó là vo/ng linh của bà ngoại.

“Em đã dùng bùa bình an, vo/ng linh của bà ngoại có tan thành mây khói không...”

“Yên tâm, bùa bình an của anh chỉ có tác dụng phong ấn á/c linh, nếu như vo/ng linh không có á/c ý với em thì sẽ không bị thương đâu. Nếu như bà ấy có á/c ý với em, thì...”

Tô Dương không nói tiếp, nhưng tôi đã hiểu.

Tôi siết ch/ặt vòng cổ đeo trên cổ, kể việc nhìn thấy bàn thờ và bùa kéo dài mạng sống cho Tô Dương nghe.

Sau khi anh ấy nghe xong, sắc mặt trông rất nghiêm trọng: “Bà ấy vốn muốn dùng bùa kéo dài mạng sống với em, nhưng cơ thể của bà ấy không chống đỡ được hiệu quả của bùa chú, xuất huyết n/ão mà ch*t, may mắn thay... suýt nữa là anh mất em rồi.”

Tôi đột nhiên nhớ tới khi bà ngoại bị thương phải nhập viện, tôi đến chăm sóc bà, bà từng túm lấy tay tôi, hung á/c nhìn chằm chằm tôi.

“Thẩm Tinh Loan, mỗi ngày bắt cháu chăm chóc một bà già như bà có phải trong lòng cháu rất mong bà ch*t sớm không?”

Tôi thở dài, đút cháo cho bà: “Bà có thể nào đừng ngày nào cũng nhắc tới cái ch*t không? Lúc trước chẳng phải bà từng tính cho mình là có thể sống đến 200 tuổi sao, mạng của bà vẫn dài lắm.”

Bà ngoại hất cháo trong tay tôi đi, bắt đầu lớn tiếng la: “Tôi không ăn! Ai biết trong cháo có th/uốc đ/ộc hay không?”

Cháo nóng làm bỏng mu bàn tay tôi, tay tôi đ/au đến r/un r/ẩy, nhưng bà ngoại chỉ lạnh lùng nhìn tôi.

“Tỏ ra oan ức cho ai xem vậy? Tôi nuôi cô lớn thế này, làm gì với cô cũng không tính là quá đáng đâu. Hiểu chưa?”

Tôi im lặng thu dọn bát vỡ trên sàn, từ nhỏ đến lớn, tôi đã chịu đựng những lời m/ắng mỏ thế này vô số lần, tôi đã quen rồi.

Bà ngoại là người tâm trạng bất ổn.

Khi nào tốt, sẽ quyến luyến vuốt ve làn da mịn màng của tôi, ánh mắt sáng rỡ: “Hồi còn trẻ, bà cũng giống cháu lắm...”

Lúc bà phát đi/ên, lại muốn tôi ch*t đi:

“Đáng lẽ khi xưa tôi không nên đem cô từ cánh đồng ngô về, chính cô làm cuộc đời tôi sụp đổ!”

Tôi ngồi khóc bên giường, lần đầu tiên to tiếng với bà: “Nếu bà không muốn như thế thì bà cứ lấy mạng của cháu đi!”

Bà ngoại nghe xong, bỗng nhiên bình tĩnh trở lại, giơ tay lau đi những giọt lệ trên mặt tôi.

Bà gật đầu hài lòng, và nở một nụ cười khiến tôi rùng mình.

“Cháu gợi ý hay đấy, cháu ngoan, cháu hiếu thuận nhất.”

Vậy là ngay từ lúc đó bà ngoại đã nghĩ đến dùng bùa kéo dài mạng sống sao?

Dù sao thì tôi cũng chỉ là đứa bé hoang mà bà nhặt từ cánh đồng ngô về.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0