[BL] Tôi Được Làm Người Rồi

Chương 7.

24/07/2025 12:23

Xe dừng lại trước một căn nhà trong khu thượng lưu.

Ôn Thần Duệ bế tôi xuống, sau khi nói chuyện một hồi, tài xế đóng cửa lại rồi lái xe đi.

Tôi ngước lên ngắm căn nhà của anh, cũng là nơi ở mới của tôi.

Đó là một căn nhà ba tầng khang trang, sang trọng và hiện đại với tông màu trắng xám kết hợp với các khung cửa sổ lắp kính đen, trên ban công là một vườn sinh học xanh rậm rạp, phía dưới là một bãi cỏ rộng rãi có bể bơi nhỏ, tuy không to lớn như những căn biệt thự nhưng vẫn đem lại cảm giác choáng ngợp và khiến người ta trầm trồ.

Tôi ngắm nó, ngẩn người trong giây lát, chợt nhớ về căn nhà cũ của chủ nhân, nơi tôi từng ở tận mấy năm cho đến khi bị chính chủ nhân đuổi đi để nhường chỗ cho cậu bạn trai bé bỏng của anh ấy - bỗng nhận ra căn nhà đó dần mờ nhòe đi, chẳng thể nhớ rõ.

Dù sao nhớ lại chỉ toàn ký ức đ/au lòng.

Sót lại trong ký ức là viện nghiên c/ứu, nơi mà tôi bắt buộc phải cư trú sau khi ra khỏi căn nhà đó và bị tước bỏ mọi cảm xúc. Tuy không muốn nhớ đến lắm, nhưng dẫu sao cũng là cột mốc quan trọng của cuộc đời, không nhớ cũng không được.

Cột mốc gì nhỉ? Chính thức trở thành cỗ máy mất nhân tính sao? Haha.

Ổn thôi, giờ thì tôi chẳng liên quan gì đến cái mớ đó nữa.

“Tri Nhạc ơi.” Ngón tay ấm áp của Ôn Thần Duệ lướt qua đuôi mắt tôi “Sao lại khóc rồi?”

Tôi ngẩn người, chẳng biết từ bao giờ đôi mắt lại cay xè, ứa ra hai giọt lệ.

Đúng ha, giờ tôi có cảm xúc rồi, xúc động mà khóc là chuyện quá bình thường.

“Hạnh phúc quá nên em khóc đó.” Tôi cố cười một cách cứng nhắc “Em không nghĩ là sẽ có người tốt bụng đem em về nhà. Nếu anh không đến, chắc em phải đi nhặt rác và ki/ếm thức ăn ở bãi phế liệu, hoặc nhịn đói thêm mấy ngày. Có khi nào em đói quá rồi biến thành bộ xươ/ng khô không, haha.”

Nhìn vẻ mặt phức tạp của Ôn Thần Duệ, tôi mới biết câu đùa của mình không hài, ngay lập tức nín miệng.

“Anh không thích hả?” Tôi hơi lo lắng “Xin lỗi, nếu biết anh khó chịu thì em không nên đùa như vậy.”

“Ừm, lần sau đừng có đùa như thế.” Ôn Thần Duệ xoa đầu tôi “Có anh ở đây, em sẽ không bị biến thành bộ xươ/ng đâu.”

“Còn nữa, không được ăn bánh từ người lạ, không được đi theo người lạ. Hên cho em anh là người tốt đó, gặp kẻ khác dụ em bắt em về là b/án em đi đó nghe chưa Ôn Tri Hạ tám tuổi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0