Chương 1:
Đêm thành thân với đại thiếu gia Cố gia, ta vừa bước vào phòng tân hôn đã nhìn thấy hai người có gương mặt giống nhau như đúc, trên người đều khoác hỷ phục đỏ rực, cùng đứng ngay trước mặt mình.
Ta ngây người hồi lâu, đầu óc gần như trống rỗng.
Khoan đã.
Cố Cảnh Quân... từ bao giờ lại biến thành hai người thế này?
Cũng chẳng có ai từng nói với ta rằng đêm động phòng hoa chúc của mình lại phải trải qua cùng lúc với hai nam nhân!
Ngoài cửa sổ, tiếng chiêng trống vang trời, bên ngoài vẫn náo nhiệt tưng bừng. Trong phòng, nến long phượng ch/áy đỏ, màn phù dung buông xuống, vốn phải là khung cảnh ấm áp ái muội nhất trong đêm tân hôn.
Thế nhưng bầu không khí lúc này lại hoàn toàn chẳng giống những gì người ngoài tưởng tượng, trái lại còn căng thẳng đến mức như sắp giương cung rút ki/ếm.
Bởi trước mặt ta đang đứng hai người giống nhau như hai giọt nước.
Cùng một vóc dáng, cùng một gương mặt đẹp đến mức khiến người khác khó lòng rời mắt, ngay cả hỷ phục trên người cũng giống hệt nhau.
Điểm khác biệt duy nhất là dưới khóe mắt trái của một người có một nốt lệ chí đỏ tươi, còn người kia thì dưới hai bên khóe mắt đều có một nốt.
Ta nhìn trái rồi lại nhìn phải, cuối cùng không nhịn được cất giọng:
“Cố Cảnh Quân... sao trước mặt ta lại có hai Cố Cảnh Quân thế này?”
Nam nhân có hai nốt lệ chí dưới khóe mắt lập tức cong môi cười, vẻ mặt còn mang theo vài phần tủi thân giả tạo.
“Tẩu tẩu, như vậy chẳng công bằng chút nào.”
“Ngươi lại không nhận ra ta sao?”
“Ta thật sự đ/au lòng đấy.”
Ta chần chừ nhìn hắn thêm một lúc, cuối cùng thử gọi:
“Cảnh Vân?”
Người nọ lập tức cười đến cong cả mắt.
Hắn chậm rãi bước tới, chẳng cho ta cơ hội né tránh đã vòng tay ôm lấy eo.
“Đúng rồi.”
“Tẩu tẩu thật thông minh, đoán một lần đã trúng.”
Ta trợn mắt nhìn hắn.
“Nhưng Cảnh Vân... chẳng phải ngươi là nữ tử sao?”
“Chuyện này nói ra thì dài lắm.”
Cố Cảnh Vân nghiêng đầu cười, giọng điệu thản nhiên như thể chuyện mình đột nhiên từ một vị đại tiểu thư biến thành nam nhân chẳng đáng nhắc tới.
“Một khắc xuân tiêu đáng ngàn vàng, đêm nay lại là động phòng hoa chúc, chúng ta đừng lãng phí thời gian vào chuyện nhỏ này được không?”
“Không được!”
Ta lập tức giãy ra.
“Ngươi mau buông ta!”
Ta vừa vùng vẫy vừa lùi lại, đến lúc ấy mới sực nhớ trong phòng còn một người khác.
Ta lập tức quay đầu nhìn Cố Cảnh Quân.
“Cố Cảnh Quân!”
“Ngươi nói gì đi chứ!”
Ta chỉ mong hắn bước tới, bình tĩnh nói với ta rằng tất cả những chuyện trước mắt chỉ là trò đùa của Cố Cảnh Vân.
Nhưng Cố Cảnh Quân vừa chậm rãi đi tới, Cố Cảnh Vân đang ôm eo ta lại nghiêng đầu hôn lên má ta một cái, giọng điệu còn vô cùng đắc ý.
“Ngươi gọi huynh ấy làm gì?”
“Huynh ấy cũng là đồng phạm đấy.”
Ta ngây người.
Trong đầu bỗng hiện lên vô số chuyện xảy ra suốt những năm qua.
Cố Cảnh Quân mà ta biết có lúc lạnh lùng trầm ổn, xử sự chu toàn, nói chuyện cũng luôn từ tốn.
Thế nhưng có những lúc hắn lại hoạt bát đến kỳ lạ, còn thích quấn lấy ta hỏi hết chuyện này tới chuyện khác, thậm chí có khi hành xử hoàn toàn chẳng giống tính cách thường ngày.
Trước đây ta chỉ cảm thấy kỳ quái, chưa từng nghĩ sâu hơn.
Bây giờ nhìn hai người giống hệt nhau đứng trước mặt, ta bỗng cảm thấy đầu mình đ/au nhức.
Chẳng lẽ từ nhỏ tới lớn, hai huynh đệ này vẫn luôn thay phiên nhau giả thành cùng một người để trêu ta?
Cố Cảnh Vân dường như chẳng hề để ý tới vẻ mặt sắp phát đi/ên của ta, còn cười híp mắt nói:
“Được rồi, được rồi.”
“Đêm động phòng hoa chúc, chúng ta nên nhanh một chút mới phải.”
“Các ngươi...”
Ta vốn định vùng dậy tranh luận cho rõ ràng, nhưng trong khoảnh khắc ấy lại chợt nhớ tới ân tình của Cố gia đối với mình.
Nghĩ tới đó, động tác phản kháng của ta bất giác yếu xuống.
Ta nhìn hai người trước mặt, khó khăn hỏi:
“Cho nên... ta thật sự phải gả cho cả hai người các ngươi sao?”
Cố Cảnh Quân từ đầu đến giờ vẫn luôn im lặng cuối cùng cũng lên tiếng.
“Ừ.”
Chỉ một chữ, lại khiến đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng.
Sau đó, ta bị hai người kéo vào màn giường tối mờ.
...
Bởi thân thể có cấu tạo khác thường, ngay từ khi vừa chào đời ta đã bị cha mẹ ruột vứt bỏ.
Sau đó, một đôi phu thê già không con không cái nhặt được ta, đem ta về nuôi dưỡng, còn đặt cho ta cái tên Phương Tư Viễn.
Đáng tiếc, đến năm ta tám tuổi, cha mẹ nuôi cũng lần lượt qu/a đ/ời.
Mất đi người lớn che chở, một đứa trẻ tám tuổi như ta chẳng khác nào con dê non đang chờ bị làm th!t.
Không lâu sau, ta vô tình nghe được mấy người có chút qu/an h/ệ họ hàng với cha mẹ nuôi bàn bạc muốn b/án ta cho bọn buôn người.
Biết được chuyện ấy, ngay trong đêm ta lập tức bỏ trốn.
Ta chạy rất lâu, chỉ sợ phía sau có người đuổi tới, túm ta trở về rồi đem b/án.
Lúc người của Cố gia tìm thấy ta, ta đang co ro trong một ngôi miếu đổ nát để tránh gió.
Một đoàn người đông nghịt bất ngờ bước vào.
Người đi đầu vừa nhìn thấy ta, đôi mắt dường như lập tức sáng lên.
Ta vốn tưởng bọn họ cũng là người x/ấu, theo bản năng co người sát hơn vào góc tường.
Không ngờ người nọ lại hoàn toàn chẳng để tâm tới bộ dạng rá/ch rưới của ta, còn vô cùng lễ độ hỏi:
“Tiểu công tử có bằng lòng theo chúng ta tới thành Dung Nam một chuyến không?”
Cố gia ở thành Dung Nam.
Suốt quãng đường lưu lạc, ta đã nghe người ta nhắc tới Cố gia không biết bao nhiêu lần.
Những lời nghe được hầu hết đều khen người Cố gia thích làm việc thiện, thường xuyên c/ứu tế dân nghèo.
Ta nhìn người đứng đầu.
Gương mặt hắn mang nụ cười hòa nhã, y phục sạch sẽ, phía sau lại có rất nhiều tùy tùng.
Cuối cùng, ta vẫn gật đầu đồng ý.