Yêu càng sâu, h/ận càng đậm!
Cả mạng xã hội đồng loạt yêu cầu điều tra nghiêm khắc Hách Ân. Điều tra mãi, lại thật sự tra ra là cô ta đã động tay vào phanh xe.
Khi cô ta bị c/òng tay, tôi và Thôi Phù Y đứng ngay bên ngoài đám đông.
Có người ném rau củ thối, nhổ nước bọt vào cô ta.
Tôi nhét một quả trứng thối vào tay Thôi Phù Y: “Đập đi!”
Cô ấy sững sờ, đôi mắt lấp lánh một thứ ánh sáng mà tôi không thể hiểu được, dùng sức ném quả trứng vào đầu Hách Ân.
Trong thoáng chốc, tôi chợt nhớ lại, từ rất lâu, rất lâu, có lẽ chỉ khoảng ba, bốn tuổi, thằng bé hàng xóm cứ hay b/ắt n/ạt tôi.
Mẹ tôi không can thiệp, bà xoa đầu gối sưng đỏ cho tôi, nói: “Khi người khác vừa có ý định b/ắt n/ạt con, con phải dùng sức dập tắt nó! Mạnh mẽ, dứt khoát, liều mạng, đ.á.n.h trả!”
Sau này, tôi không bao giờ bị b/ắt n/ạt nữa.
Phản kháng, chính là sự răn đe mạnh mẽ nhất đối với kẻ bạo hành, phải không?
24.
Hách Ân bị buộc tội cố ý g.i.ế.c người, kiếp này phải ngồi mòn cửa nhà tù.
Để cuộc sống trong tù của cô ta không quá đơn điệu, vài “tiểu đồng bọn” nói trước khi trở về Địa Phủ phải tích chút đức, nhất quyết đòi vào bầu bạn với cô ta.
Tôi vui vẻ mở cho chúng một cửa sau, để chúng tiếp tục lưu lạc thêm một thời gian ở nhân gian. Với cái gan nhỏ bé của cô ta, chắc là sẽ hòa hợp rất tốt với chúng.
Quả nhiên, nửa năm sau, có tin cô ta t/âm th/ần bất ổn. Nghe nói điều cô ta thích làm nhất là lấy đầu đ/ập vào tường, vừa đ/ập vừa tự thú: “Tôi là con đàn bà đê tiện phụ, tôi là con đàn bà đê tiện!”
“Tôi sẽ không bao giờ giả vờ là tiểu khả ái, tiểu ngọt ngào nữa!”
Còn Vương Quan mà cô ta mời đến, kết cục cũng chẳng tốt đẹp gì hơn. Sau đó gã vẫn tiếp tục giả mạo lừa gạt, lừa đến cả Đại ca xã hội đen, bị gã c.h.ặ.t đ/ứt tay.
Hãm Q/uỷ rất thích gã, cứ đòi theo gã để hút khói hương (hút âm khí). Tôi bất đắc dĩ, đành để nó đi theo.
Sau này, tôi mới biết, Đại ca xã hội đen kia là người do Phó Cẩn âm thầm bồi dưỡng.
Ai dà, Vương Quan gan to quá, ngay cả người thừa kế của Phó thị cũng dám h/ãm h/ại, ai bảo gã không có mắt nhìn cơ chứ?
Ba ngày sau khi tôi trả lại cơ thể cho Thôi Phù Y, cô ấy đã đến tiệm Cầm Đồ Số 4 để thực hiện lời hứa, bảo tôi thu hồi linh h/ồn của cô ấy.
Tôi nói: “Đơn hàng này Phó Cẩn đã thanh toán rồi.”
Để cảm ơn tôi đã giúp anh ấy xua đuổi tà m/a, anh ấy tặng tôi một căn hộ cao cấp. Khá tốt, tạm thời đủ cho các “thành viên” trong tiệm Cầm Đồ Số 4 ở.
Thôi Phù Y thấy Tiêu Nam đang luyện vẽ bùa ở một bên, ngưỡng m/ộ không thôi: “Nghe nói Tiêu Nam trước đây cũng từng bị b/ắt n/ạt, mà giờ đây trong buổi livestream lại trở nên dũng cảm đến thế, tôi thật sự hâm m/ộ cô bé.”
Tôi chìa tay ra: “Cô cũng sẽ ngày càng dũng cảm hơn.”
“Chào mừng cô gia nhập tiệm Cầm Đồ Số 4, Thôi Phù Y!”
Cô ấy cười, đưa tay nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, dường như nắm giữ một niềm hy vọng rực rỡ…
(Hết phần này)
Én giới thiệu một bộ linh dị khác do nhà Én đã đăng trên MonkeyD nè:
TÊN TRUYỆN: VƯỜN THÚ LÚC HOÀNG HÔN
Tác giả: Vãn Xuyên
Tôi là một streamer du lịch.
Rằm tháng Bảy năm ấy, tôi đang phát sóng trực tiếp trong sở thú thì vô tình kết nối với một streamer xem bói.
Sắc mặt anh ta nghiêm trọng, trầm giọng nói: “Cẩn thận, con khỉ sau lưng cô… dương thọ của nó đã hết rồi.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, con khỉ kia đã quỳ rạp xuống, dập đầu với tôi — nó muốn mượn thọ.
Tôi theo bản năng cũng quỳ xuống, cùng nó dập đầu đối nhau.
Cuối cùng, tôi dập nhiều hơn nó bốn mươi bảy cái.
Và nhờ vậy… tôi thành công phản sát.
1.
Tôi là một streamer du lịch.
Lịch trình dày đặc, cạnh tranh khốc liệt.
Chiều tối Rằm tháng Bảy, người ta đã về nhà cả rồi, tôi vẫn còn miệt mài "check-in" ở sở thú, kết nối với các streamer khác.
Khi liên lạc với Thiện Uyên Đạo trưởng - streamer xem bói lớn nhất mạng, tôi đang đứng ngắm lũ khỉ.
Trong màn hình, chàng trai trẻ mặc đạo bào, tóc dài b.úi cao, cài quan. Trông có vẻ rất "chuyên nghiệp".
Tôi quay camera trước về phía đàn khỉ, bắt đầu chào hỏi: "Xin chào, Thiện Uyên Đạo trưởng! Tôi là Tiểu Khương, buổi live này tôi sẽ dẫn mọi người đi thăm khỉ."
Mắt lướt qua con khỉ, anh ta nhíu mày, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng: "Nó là khỉ ở Hoa Quả Sơn. Thuở xưa, Mỹ Hầu Vương đại náo Địa Phủ, gạch tên nó khỏi Sổ Sinh Tử. Nó vẫn còn sống, nhưng dương thọ đã cạn."
Bình luận: 【Cái gì đây? Chương trình đặc biệt mùa Trung Nguyên à?】
Tôi ngoảnh đầu nhìn lại.
Con khỉ kia lông bóng mượt, nhưng lưng c/òng, thần thái già nua. Ánh mắt nó lạnh lẽo, đang hướng về phía tôi, liên tục dập đầu.
"Cộp cộp cộp" – âm thanh vang vọng trong khu vườn vắng lặng.
"Nó đang dập đầu mượn thọ của cô. Một năm, hai năm…" Thiện Uyên như một cỗ máy phát thanh vô tình.
Tôi quay người, quỳ xuống đối diện với con khỉ, dập đầu đáp trả: "Trả lại tuổi thọ của tao! Á! Á! Á! Á!"
Tôi dập nhanh, mạnh và chính x/á/c, đến mức con khỉ m/a quái kia cũng phải đơ người.
Thiện Uyên: "Ai bảo cô có thể làm như thế…?" Anh ta mặt không cảm xúc, tiếp tục thông báo: "Âm một năm, âm hai năm..."
Con khỉ đã định thần lại. Chúng tôi đối mặt và đối đầu dập đầu.
Nhưng dù sao nó cũng đã già, tốc độ dập đầu không thể sánh bằng sức trẻ của tôi. Trán nó bốc khói mà vẫn không theo kịp tôi.
Bình luận: 【Streamer và khỉ đối đầu dập đầu, đây là thứ tôi được xem miễn phí sao?】
Tôi vừa dập đầu vừa hét vào điện thoại: "Các bé chưa nhấn theo dõi mau nhấn ngay nha, ủng hộ năng lượng dập đầu cho streamer!"
Tôi trẻ trung, khỏe mạnh, thể lực tuyệt vời, đã thắng ngược dòng thành công và hạ gục con khỉ bằng cách dập đầu nhiều hơn nó bốn mươi bảy cái.
Thiện Uyên nhìn về phía hoàng hôn sau lưng tôi: "Hãy rời khỏi đây trước giờ đóng cửa. Trong sở thú này, chỉ có duy nhất một con vẹt nói sự thật. Đừng nhìn thẳng vào mắt trăn."
Anh ta dừng lại, hắng giọng, chuyển sang giọng điệu của một streamer b/án hàng: "Nếu có vấn đề gì, quý vị có thể truy cập app Thanh Thiên Quán m/ua bùa, giá ưu đãi theo nhóm chỉ 9.9 tệ một lá."
2.
Tôi định quay lại theo đường cũ.
Khu vực đầu tiên phải đi qua là vườn trăn. Những con trăn khổng lồ cuộn mình sau bức tường kính.
Tôi móc kính râm trong túi ra đeo vào, rồi nghênh ngang bước qua.
Bình luận: 【Hả? Có thể làm thế sao?】
Bình luận: 【Streamer cẩn thận! Nhìn đằng sau!】
Bình luận: 【A! A! A! A! Cái gì thế kia!】
Tôi quay đầu.
Trên một thân cây phía sau, con khỉ vừa bị tôi "hạ gục" lại trỗi dậy. Nó bám c.h.ặ.t bốn chi lên cây, bò lồm cồm trong bóng tối, gào thét dữ dội.
M/ua "giáp hồi sinh" rồi sao? Thật là âm h/ồn bất tán.
Thiện Uyên giải thích: "Nó vừa mới xuống Diêm Vương Điện một chuyến, nhưng trong Sổ Sinh T.ử không có tên nó, nên nó lại bị thả về."
Tôi co chân bỏ chạy, vừa chạy vừa hỏi: "Vậy tình huống này phải làm sao bây giờ?"
Anh ta đáp: "Lời khuyên của tôi là: chạy nhanh hơn nó."
Tôi: "???!"
Con khỉ đang truy đuổi, còn tôi đang chạy. Nhảy nhót, luống cuống không biết đường.
Chạy mệt, tôi dừng lại thở dốc.
Không thể tiếp tục thế này được.
Tôi nhanh ch.óng sửa lại phần giới thiệu phòng live: 【Streamer du lịch 0 kinh nghiệm, online đ.á.n.h m/a.】
Do nội dung liên quan đến m/ê t/ín d/ị đo/an, kênh không được duyệt.
Tôi: "Tổ tông nhà nó..."
Tôi nhanh ch.óng mở ứng dụng Thanh Thiên Quán để m/ua bùa. Phát hiện đã b/án hết sạch.
Trong phòng live, mọi người đều đang nói.
Bình luận: 【Cái gì đây? Bùa à? M/ua một lá.】
Bình luận: 【Ở nhà một mình, sợ quá, m/ua một lá bùa.】
Ít ra cũng phải chừa lại cho tôi một lá chứ?
Thiện Uyên: "Đạo hữu nào thích lá bùa này xin vui lòng gõ phím 6 trong phòng live, nếu số lượng nhiều, tôi sẽ bảo sư đệ đăng thêm một đợt hàng."
Anh có quan tâm đến sống c.h.ế.t của tôi không vậy?
Sư đệ kê đầu vào: "Đạo hữu nào không chờ được có thể tặng quà, bên này chúng tôi sẽ vẽ tại chỗ cho quý vị."
Tôi tặng! Tôi tặng liền năm trăm tệ.
Thiện Uyên cầm b.út, chấm chu sa, bắt đầu vẽ bùa. Vẽ xong, anh ta hướng lá bùa về phía camera.
"Đưa cho con khỉ xem." Anh ta cảm thán: "Lá bùa này vẽ thật hoàn hảo."
Tôi chỉnh độ sáng màn hình lên mức cao nhất, chĩa thẳng vào con khỉ.
Nó đứng im tại chỗ, bắt đầu bốc khói.
Tôi nhân cơ hội này chuồn thẳng.