Nhưng rồi, khi cầm kịch bản trong tay, tôi lại do dự.

Đã lâu lắm rồi tôi chưa được đứng trước máy quay.

Trong lòng vẫn có một phần nhỏ hy vọng nếu thật sự được hợp tác lại với hắn, có lẽ… có thể để lại một bộ phim hoàn chỉnh, coi như cái kết tốt đẹp cho quá khứ.

Nhưng tại sao lại bắt tôi ở chung phòng với hắn chứ?

Lục Quan Lan rất bình thản khi giải thích:

“Hệ thống toàn giao nhiệm vụ vào sáng sớm hoặc nửa đêm. Nếu bị người khác bắt gặp cậu gõ cửa phòng tôi hoặc tôi đến phòng cậu lúc nửa đêm, thì không hay chút nào.”

Tôi trố mắt: “Vậy ở chung thì hay hơn chắc?”

Hắn quay mặt đi, lạnh lùng nói:

“Bớt nói nhảm, thay đồ đi. Đến giờ nhiệm vụ đi dạo rồi.”

Được rồi, tôi chịu thua.

Bối cảnh quay ở một ngôi làng miền núi, đường ruộng vắng người, chẳng cần đội mũ hay đeo khẩu trang che mặt.

Lục Quan Lan nắm lấy tay tôi, ánh mắt nhìn thẳng phía trước.

Những ngón tay dài khẽ đan vào kẽ tay tôi, động tác nhẹ mà chắc.

Gió thu mát rượi, trời cao vời vợi, hoàng hôn trải dài như dải lụa nhuộm đỏ chân trời.

Cả hai không ai nói gì, chỉ yên lặng bước đi.

Khung cảnh ấy… tôi đã mơ không biết bao nhiêu lần.

Nếu chúng tôi chỉ là một đôi tình nhân bình thường thì tốt biết mấy.

Không cần bận tâm ánh nhìn người khác, chẳng cần lo danh lợi hay điều tiếng.

Chỉ cần nắm tay nhau, đi đến tận cùng đời này.

Tiếc là, tôi không có quyền ích kỷ như vậy.

Có một câu hát rất đúng:

“Sợ anh bay đi mất, lại sợ anh mãi chẳng rời xa.”

Lục Quan Lan sinh ra là để bay giữa trời cao.

Tôi tuyệt đối không thể để đôi cánh của hắn g/ãy trong vòng tay mình dù điều đó có khiến hắn h/ận tôi đến suốt đời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm