Ba Mẹ Bỏ Đi, Anh Ấy Xuyên Không Đến Nuôi Tôi
Sau khi ba mẹ bỏ trốn, tôi ôm ch/ặt Lý Kỳ Niên, khóc to đến khàn cả giọng.
“Anh à, họ không cần anh, em cần.”
Lý Kỳ Niên ngậm điếu th/uốc, liếc tôi lúc ấy chỉ mới lớn nửa chừng, hoàn toàn không coi ra gì.
Về sau, anh áp vào hõm vai tôi, hơi thở nóng rực đến bỏng người.
Đến khóc cũng không khóc nổi.
“Lý Thanh Tự, mẹ kiếp… em rốt cuộc muốn cái gì.”