Editor: Hyna Nguyễn

————————-

“Oản Oản tiểu thư, lần này tôi sẽ dùng chiêu thức võ học tới đối với cô phát động tấn công, cô thử phòng thủ, cũng có thể phản kích.” Thập Nhất thu lại tâm trạng của mình.

Giờ phút này, Thập Nhất đã thăm dò qua cách đá/nh của Diệp Oản Oản, lần này, hắn cũng không tin mình còn có thể thua thiệt.

“Bộ võ học này gọi là Tam Thuấn chưởng pháp, có thể trong nháy mắt phát động ba lần chưởng kích, Oản Oản tiểu thư chú ý nhìn, chú ý học.” Đem võ học chưởng pháp nói chi tiết một chút cho Diệp Oản Oản, sau đó, Thập Nhất trong giây lát đá/nh ra một chưởng.

Một chưởng này của Thập Nhất, nhanh vô cùng, thậm chí có âm thanh phá không, truyền vào trong tai Diệp Oản Oản.

Trong nháy mắt, trong đầu Diệp Oản Oản chợt trống rỗng, bốn phía hết thảy, phảng phất trong nháy mắt dừng lại, một chưởng của Thập Nhất như chẻ tre kia, ở trong mắt của Diệp Oản Oản, thật giống như trở thành động tác chậm.

Theo bản năng, Diệp Oản Oản một quyền đá/nh ra.

Một quyền này, vòng qua quỹ tích vận chuyển chưởng pháp của Thập Nhất, lấy trình độ cực kỳ xảo quyệt cổ quái, hung hăng đá/nh vào trên đầu của Thập Nhất.

“Phanh!”

Một tiếng vang nhỏ, bên dưới cái nhìn chăm chú của vài tên ám vệ trợn mắt hốc mồm, đội trưởng Thập Nhất của bọn họ, cả người lại bị đá/nh lui mười mấy bước!

Sau khi Thập Nhất đứng dậy, trợn to cặp mắt, nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản, một bộ dáng không thể tin.

Trong ấn tượng của Thập Nhất, Diệp Oản Oản chẳng qua chỉ là người có khí lực khác với người thường mà thôi…

Có thể mới vừa rồi, Diệp Oản Oản thật sự đá/nh một quyền, tốc độ nhanh đến cực hạn, không có có bất kỳ kỹ xảo lòe loẹt nào có thể nói được, dứt khoát, phảng phất là chân chính gi*t người…!

“Chuyện này… Làm sao có thể…” Thập Nhất mặt đầy kinh ngạc.

Không cần Thập Nhất nói, ngay cả Diệp Oản Oản cũng sững sờ tại chỗ, theo bản năng nhìn hai quả đ/ấm của mình một chút. Mới vừa rồi trong nháy mắt, cũng không phải là cô có ý định làm ra chuyện đó, mà là thân thể tạo ra phản ứng theo bản năng…

Thậm chí, chưởng pháp của Thập Nhất cho thấy trong con mắt của cô, tất cả đều là sơ hở, cùng cháu đi thăm ông nội không khác nhau gì cả…

“Vừa mới xảy ra cái gì vậy?”

“Không có… Không thấy rõ…”

“Hình như là, Oản Oản tiểu thư… Một quyền đem đội trưởng Thập Nhất đá/nh bay a…”

“Chắc là… Trùng hợp…”

“Nhất định là trùng hợp!”

Vài người ám vệ trố mắt nhìn nhau.

Chân mày của Thập Nhất nhíu lên, nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản đang đứng tại chỗ, đối với lời bàn trùng hợp của vài tên ám vệ cũng tin tưởng thêm vài phần.

“Oản Oản tiểu thư… Cô mới vừa rồi, là làm sao làm a?” Thập Nhất đặt câu hỏi.

“Tôi cũng không biết a…” Diệp Oản Oản một mặt vô tội đáp.

“Vậy, chúng ta thử thêm một lần nữa đi!” Thập Nhất không tin nói tiếp.

Dứt lời, Thập Nhất trở lại lôi đài, trong miệng một tiếng quát chói tai, đem toàn thân lực đạo hội tụ ở trong bàn tay, lần nữa hướng về phía Diệp Oản Oản vung đi.

“Phanh!”

Một giây kế tiếp, tiếng vang quen thuộc vang vọng trong phòng huấn luyện.

Thập Nhất lại lần nữa bị Diệp Oản Oản một quyền đá/nh lui.

Lần này, Diệp Oản Oản đã có thể rõ ràng nhìn ra, sơ hở của Thập Nhất là ở nơi nào.

“Tiếp tục!” Thập Nhất nói.

“Phanh!”

“Phanh!”

“Phanh!”

Chỉ mới một khoảng thời gian ngắn, Thập Nhất đã dùng mấy bộ võ học chiêu thức, tuy nhiên bị Diệp Oản Oản ước chừng đá/nh lui bảy tám lần.

Thời điểm mỗi lần Thập Nhất ra tay dùng toàn lực của mình, Diệp Oản Oản trong đầu chính là trống rỗng, rồi trong đầu chợt hiện ra một cảnh nào đó cực kỳ cổ quái.

Trong lòng vô cùng tỉnh táo, không có có một tí gợn sóng cùng hốt hoảng nào, đem chiêu mà Thập Nhất mới đưa ra cùng sơ hở của chiêu thức đó toàn bộ đều nhìn thấu, thân thể theo bản năng làm ra điều chỉnh, sau đó đem Thập Nhất đá/nh lui.

Loại cảm giác này, ngày trước cô cũng đã từng có, nhưng lại không để ý, càng không giống như hôm nay thẳng thừng phơi bày ra như vậy.

Vài tên ám vệ trố mắt nghẹn họng, là ai nói Oản Oản tiểu thư chỉ có một thân đầy lực chứ? Với năng lực thế này mà gọi là chỉ có một thân cậy mạnh thôi sao?

Mỗi lần ra tay nhanh đúng á/c, chỉ dùng một chiêu, nhưng lại trực tiếp nhất đả kích, không có chút nào dông dài.

Cái gì gọi là kỹ thuật gi*t người? Đây mới gọi là kỹ thuật gi*t người!

Kỹ thuật gi*t người chỉ vì gi*t người và phá địch, trừ cái đó ra, không có có bất kỳ mục đích gì khác! Mà chiêu thức Diệp Oản Oản sử dụng, nhìn như đơn giản th/ô b/ạo, nhưng lại cùng với kỹ thuật gi*t người hoàn toàn giống như nhau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Con trai thật giả mạo, lòng mang ý đồ xấu

Chương 11
Sau một lần say rượu, tôi mang thai. Nhưng lại chẳng nhớ đứa bé là con của ai. Tôi đi hỏi thanh mai trúc mã, cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy chán ghét. "Loại người nửa nam nửa nữ như cậu, ai mà thích cho nổi?" Tôi dò hỏi vị hôn phu, anh khẽ nhíu mày. "Lục Phàm, tôi đã nói từ lâu rồi. Dù cậu mới là cậu chủ thật của nhà họ Lục, thì người tôi công nhận cũng chỉ có Lục Dữ Bạch." Tôi siết chặt vạt áo, xấu hổ cúi gằm đầu. Ai ai cũng yêu quý cậu chủ giả Lục Dữ Bạch, còn hận tôi vì đã quay về cướp mất vị trí vốn thuộc về cậu ta. Đêm đó, cả người tôi khó chịu đến mức không sao ngủ nổi. Thế nhưng, Lục Dữ Bạch – người luôn nhằm vào tôi lại gõ cửa phòng. "Anh, có phải chân anh bị thương rồi không? Em mang thuốc đến bôi giúp anh."
109
3 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm
12 An Lan Năm Tháng Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm