2.
Sáng sớm hôm sau.
Lúc tôi tỉnh dậy, Giang Tranh đang nghịch tóc tôi.
Bốn mắt nhìn nhau, có chút ngượng ngùng.
Tôi ngồi dậy định mặc quần áo thì bị Giang Tranh kéo lại vào lòng.
Anh nhắm ch/ặt mắt, vẻ mặt đầy thỏa mãn: "Quý Thư Di, giờ chúng ta là qu/an h/ệ gì?"
Tôi: "Qu/an h/ệ láng giềng."
Giang Tranh đột ngột mở mắt, bật dậy như lò xo.
Anh trưng ra bộ mặt ấm ức, hỏi: "Vậy chuyện đêm qua của chúng ta tính là gì?"
Tôi: "Tính là anh xui xẻo."
Giang Tranh bắt đầu nổi gi/ận: "Quý Thư Di!"
Tôi: "Vậy tính là tôi xui xẻo, được chưa?"
Phải nói lời của tra nam, để tra nam không còn đường mà đi.
Tuy nhiên, tôi vẫn xoa đầu Giang Tranh một cái như để trấn an: "Ngoan, mọi người đều là người trưởng thành cả rồi, đừng có nghiêm trọng hóa vấn đề thế chứ."
Nói xong, tôi nhanh chân chuồn lẹ về chỗ của mình.
Thực ra, từ ngày đầu tiên Giang Tranh dọn đến, tôi đã hùng h/ồn tuyên bố sẽ c/ưa đổ anh.
Tiếc là cô bạn thân đã giáng cho tôi một đò/n chí mạng:
"Giang Tranh á? Anh ta là cựu sinh viên trường mình đấy, phong lưu đào hoa có tiếng luôn, cậu không biết sao?"
Thảo nào.
Đẹp trai cỡ này, không có chủ thì cũng là tra nam chính hiệu.
Thế là tôi thu liễm lại, không dám bàn chuyện yêu đương với anh nữa.
Còn chuyện đêm qua, cứ coi như là phút bốc đồng đi.