Độc Tôn Tam Giới

Chương 771: Nhất chiến thành danh 2

05/03/2025 21:24

Có thể nói, Giang Trần đã rất phong độ rồi.

Gi/ật mình nhất, là Mộc Tiểu Tiên Mộc Cao Kỳ rồi. Trước khi Giang Trần và Ngôn Hồng Đồ va chạm, hắn vẫn khích lệ Giang Trần nhường một bước.

Hắn căn bản nhìn không tốt khi Giang Trần đối kháng Ngôn Hồng Đồ.

Nào biết được, kết quả vừa ra, Giang Trần nhẹ nhõm nghiền áp Ngôn Hồng Đồ. Cái này để cho Mộc Tiểu Tiên thiếu chút nữa cả kinh rớt cằm.

- Giang Trần huynh, tiểu đệ tầm nhìn hạn hẹp, có mắt như m/ù, hổ thẹn a.

Hiện tại Mộc Cao Kỳ đã là khách quen ở động phủ Giang Trần rồi.

- Chỉ cần không chậm trễ sự tình thăm dò linh tuyền là tốt rồi.

Giang Trần cười nhạt. Mộc Cao Kỳ nhìn không tốt hắn, Giang Trần tự nhiên là biết. Hắn cũng biết, Mộc Cao Kỳ là có hảo tâm. Dù sao, theo lẽ thường xem xét, hắn chỉ là Nguyên cảnh nhất trọng, hoàn toàn không có vốn liếng đối kháng Nguyên cảnh ngũ trọng.

- Hắc hắc, chứng kiến thực lực của Giang huynh hùng hậu như vậy, trong nội tâm của ta càng an tâm.

Mộc Cao Kỳ cũng cam lòng hạ vốn gốc, lại lấy ra mấy bình th/uốc:

- Giang huynh, những thứ này đều là Cố Linh Đan, lần trước ta đáp ứng, Cố Linh Đan của tùy tùng ngươi dùng, ta bao hết.

Giang Trần cười cười, nhìn những đan dược kia nói:

- Cao Kỳ đạo hữu, cho ngươi tốn kém, luôn không tốt a. Ta có một số việc, muốn hỏi ngươi một chút.

- Không dám nhận, không dám nhận. Giang huynh có cái gì muốn hỏi, cứ việc hỏi. Mộc Cao Kỳ ta cũng coi như nửa cái mật thám ở Đan Hà Cốc, tình báo vẫn tương đối linh thông.

Mộc Cao Kỳ am hiểu luyện đan, rất nhiều đệ tử hạch tâm không muốn hao phí thời gian đi luyện chế đan dược, hoặc là thiên phú đan đạo không bằng Mộc Cao Kỳ, đều ủy thác Mộc Cao Kỳ luyện đan.

Thường xuyên qua lại, Mộc Cao Kỳ tổng có thể từ trong miệng rất nhiều người đạt được tin tức hữu dụng, cho nên năng lực tình báo của hắn vẫn rất mạnh.

- Hiện tại ta nhu cầu cấp bách tài nguyên, ngươi cảm thấy, ở Đan Càn Cung, cách đạt được tài nguyên nhanh nhất là cái gì?

- Nhận lấy nhiệm vụ tông môn, ra ngoài lịch lãm rèn luyện.

Mộc Cao Kỳ thốt ra.

- Nhiệm vụ Tông môn, có rất nhiều cấp bậc, th/ù lao rất cao. Ra ngoài lịch lãm rèn luyện, phong hiểm lớn, nhưng thường thường thu hoạch cũng lớn.

- Không có những biện pháp khác sao? Nói thí dụ như kinh doanh đan dược chẳng hạn?

Giang Trần thăm dò hỏi.

- Kinh doanh đan dược?

Mộc Cao Kỳ ngẩn ngơ.

- Ở trong tông môn, giao dịch đan dược ngược lại là có, nhưng ai có lòng tốt như vậy, suốt ngày luyện chế đan dược đi b/án? Cái này rất hao phí thời gian, chậm trễ tu luyện võ đạo a. Mấu chốt nhất là, không có đan phương đ/ộc nhất vô nhị gì, đan dược ngươi luyện chế, người khác đồng dạng có thể luyện. Ta cảm giác phát tài không được.

Mộc Cao Kỳ thường giúp người luyện đan, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ kinh doanh đan dược.

Dù sao, ở trong tông môn, đan dược còn không có khan hiếm đến trình độ đó. Đan dược ngươi luyện chế, cũng không có khả năng dễ b/án đến loại trình độ nầy.

Giang Trần than nhẹ một tiếng, xem ra kế hoạch của mình, một người là không cách nào hoàn thành.

- Tại Đan Càn Cung, có cơ cấu chuyên môn kinh doanh đan dược không?

Giang Trần lại hỏi.

- Trong Tông môn, đan dược đều là thống nhất phân phối. Lẫn nhau giao dịch rất nhiều, giao dịch cùng tông môn cũng có. Nhưng đan dược tốt chính thức, đều rất khan hiếm. Về phần ngoại tông, một ít thế lực thế tục,… kinh doanh đan dược khẳng định rất nhiều. Bất quá những đan dược kia, phẩm chất căn bản không vào được pháp nhãn chúng ta.

Mộc Cao Kỳ lắc đầu, hiển nhiên đối với ý tưởng đột phát của Giang Trần, là không quá đồng ý.

Giang Trần đại khái đã minh bạch ý tứ của Mộc Cao Kỳ, tại Đan Càn Cung, đan dược tốt, đều là thống nhất phân phối, căn bản không có nhiều dùng để tiêu thụ như vậy.

Về phần đan dược bình thường, đệ tử hạch tâm không dùng được, nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng, ở trong tông môn căn bản không có thị trường.

Cho nên ở Đan Càn Cung, đệ tử tầm đó giao dịch đan dược phạm vi nhỏ là có, nhưng thị trường giao dịch đại quy mô, lại căn bản không tồn tại.

- Cao Kỳ đạo hữu, nếu nói, hiện tại ta có một loại đan phương đ/ộc nhất vô nhị, có một loại đan dược mà tông môn cũng không có, hiệu quả còn rất không tệ, như vậy ở trong tông môn, sẽ có thị trường sao?

Vấn đề này, lại để cho Mộc Cao Kỳ nao nao.

- Giang huynh, ngươi nói thật chăng?

Mộc Cao Kỳ nháy mắt, lông mi nhẹ nhàng nhúc nhích.

- Ngươi bất kể thật giả, trước phân tích thị trường một chút xem.

Mộc Cao Kỳ gật đầu:

- Nếu quả thật có đan phương đ/ộc nhất vô nhị, đan dược đ/ộc nhất vô nhị, lại thích hợp đệ tử hạch tâm sử dụng, đoán chừng vẫn có thị trường nhất định. Nhưng muốn nói thị trường đại quy mô, ta cảm thấy rất khó. Nguyên nhân rất nhiều, thứ nhất, tông môn phân phối đan dược, mọi người ở phương diện đan dược, là không quá khan hiếm; thứ hai, tài nguyên mọi người tu luyện đều có hạn, không có sức m/ua sung túc; thứ ba, tông môn cũng chưa chắc cho phép cá nhân kinh doanh đan dược.

Mộc Cao Kỳ nói, thoáng cái đ/ập ch*t một nửa đại kế phát tài của Giang Trần.

Giang Trần đã chuẩn bị xong đan phương, ý định làm lớn một hồi, thậm chí tham khảo hình thức hợp tác cùng Dược Sư Điện lúc trước.

Loại pháp môn ki/ếm tiền này, không cần mình động thủ, cố định chia tiền, m/ua b/án như vậy, Giang Trần đặc biệt ưa thích.

Lại không ngờ, đại kế phát tài của hắn, ở trong tông môn, căn bản không có thị trường.

Mặc kệ, Giang Trần cũng không nản chí. Hắn quyết định, mình lại lưu ý một chút.

Hình thức kinh doanh ở Dược Sư Điện, lợi nhuận là cả Đông Phương Vương Quốc, thậm chí về sau lợi nhuận toàn bộ liên minh 16 nước.

Cùng đạo lý, Vạn Tượng Cương Vực lớn như vậy, Giang Trần tin tưởng, chỉ cần đan phương của mình có ưu thế tuyệt đối, đồng dạng có thể ki/ếm tiền, hơn nữa là ki/ếm nhiều tiền.

Ít nhất, hắn không cần sầu muộn vì tài nguyên.

Bất quá, so với lúc ở Đông Phương Vương Quốc, tự nhiên là phải cẩn thận hơn rất nhiều. Sẽ không dễ dàng lấy ra đan phương.

Đan phương đến cấp bậc này, đã không thể tùy ý như ở Dược Sư Điện. Vạn nhất làm không tốt, bị theo dõi, phiền toái sẽ rất nhiều, thậm chí đưa tới họa sát thân.

Dù sao đan phương hắn lấy ra lần này, là phi thường ưu tú, đủ để cho người đi/ên cuồ/ng.

- Giang huynh, nếu như ngươi muốn đan phương, ta khuyên ngươi vẫn là đừng nghĩ đến buôn b/án ki/ếm tiền. Phương pháp xử lý cuối cùng, là hiến nó cho tông môn, nhận lấy điểm cống hiến, đổi lấy tài nguyên. Ngươi phí nhiều tâm tư đi làm như vậy, không nói trước làm được hay không, thời gian cùng tinh lực, đối với Võ Giả mà nói, căn bản lãng phí không nổi. Hơn nữa, tông môn biết ngươi có đan phương đ/ộc nhất vô nhị không dâng ra, chỉ sợ cũng sẽ tìm ngươi nói lý.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Ăn tạp Chương 12
10 Chuộc tội Chương 12
12 Alpha hỗn loạn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Công chúa đánh chồng ốm yếu của ta, bốn vị Diêm Vương sống tiến cung

Chương 8
Kinh thành có hai kẻ phế vật nức tiếng. Một là ta, Tống Mãn Doanh, đích nữ phủ Thượng thư, bản lĩnh lớn nhất đời này chính là ăn. Kẻ kia là thanh mai trúc mã của ta, Tạ Vân Tranh, thế tử Ninh Viễn Hầu, đi ba bước thở dốc, năm bước ho ra máu. Ta ăn gì cũng thấy ngon, còn hắn thì thuốc không rời miệng. Người khắp kinh thành đều bảo, chúng ta ghép thành một đôi là vừa vặn, đỡ phải đi hại người khác. Họ đâu hay, ta có hai người huynh trưởng, một kẻ nắm giữ binh quyền, một kẻ gom sạch bạc thiên hạ; Tạ Vân Tranh cũng có hai tỷ tỷ, một người cầm kiếm hiệu lệnh giang hồ, một người có thể đoạt mạng từ tay Diêm Vương. Bốn vị Diêm Vương sống ấy bàn bạc với nhau, nuôi một kẻ phế vật cũng là nuôi, nuôi hai kẻ cũng thế, bèn quyết định tác thành cho chúng ta nên duyên vợ chồng. Sau khi thành thân, ta phụ trách tìm khắp kinh thành cao lương mỹ vị, Tạ Vân Tranh phụ trách ho sao cho đúng lúc, khiến chưởng quầy phải dâng thêm đĩa điểm tâm. Chúng ta sống cuộc đời phế vật vô cùng khoái lạc, cho đến khi đại công chúa Tiêu Minh Châu lưu lạc dân gian mười sáu năm hồi cung. Trong yến tiệc đón tiếp, ả nhắm trúng miếng noãn ngọc Tạ Vân Tranh luôn đeo sát người. Tạ Vân Tranh nói đó là vật nhị tỷ ban cho để giữ mạng, ả liền lệnh cho ma ma tát vào mặt hắn giữa chốn đông người. Cái tát ấy khiến hắn thổ ra một ngụm máu đen. Ta đỡ lấy hắn, tiện tay châm ngòi tín tiễn màu đỏ giấu trong tay áo. Tiêu Minh Châu không biết, đó là thứ nhà chúng ta dùng để gọi người. Mà bốn kẻ bị nó gọi tới, ngay cả đương kim hoàng đế nhìn thấy cũng phải nhức đầu.
Cổ trang
2