[Bảo bối, anh yêu em nhiều lắm.]

[Gặp mặt được không?]

Nói chuyện lâu thế, tôi cũng rất tò mò về H.

Dáng người chuẩn thế kia, gặp mặt chắc vui lắm nhỉ?

Một luồng khí nóng bốc lên ngùn ngụt.

Đầu óc toàn chứa rác rưởi.

Dưới gầm bàn, Hạ Cẩm Hành duỗi chân dài, đôi giày thể thao trắng muốt đạp lên đôi giày da đen của tôi.

Bề mặt giày bóng loáng lập tức dính vết giày xám xịt bẩn thỉu.

Tôi hạ giọng cảnh cáo: "Hạ Cẩm Hành, đừng bắt tôi phải đá/nh cậu!"

Hạ Cẩm Hành ôm điện thoại, không biết đang nhắn tin với ai.

Sắc đỏ từ tai lan xuống cổ, khiến tôi nổi hết da gà: "Yêu đương rồi à, biểu cảm kinh t/ởm thế?"

"Cậu cũng vậy thôi, mặt cậu trông cũng kinh t/ởm."

Tôi đáp trả: "Không biết ai xui xẻo thế nhỉ!"

Hạ Cẩm Hành cười nhạt: "Yên tâm, chắc chắn không phải cậu."

Nói thật, ngoại hình của Hạ Cẩm Hành có thể xếp top 3 trong số những người tôi từng gặp.

Tôi là kẻ sùng bái nhan sắc.

Ban đầu sợ yêu online gặp người quen thì ngại lắm, nên tôi đặc biệt chọn đối tượng ở tận nước ngoài.

Cuối cùng cũng sắp gặp mặt, tôi hồi hộp đến mất ngủ.

Chui vào chăn, tôi gọi điện cho H.

Anh nói đã về nước rồi.

Tôi hơi lo lắng: “Nếu khi gặp mặt, anh phát hiện em khác với tưởng tượng thì sao?”

Giọng nói trầm thấp của H vang bên tai khiến tôi ngứa ngáy: “Bảo bối, chỉ cần là em, dù thế nào anh cũng chấp nhận.”

“Hơn nữa, chỗ nào trên người em mà anh không quen?”

Tôi im lặng giây lát.

Những tấm ảnh kia nhìn thì táo bạo, nhưng không để lộ bí mật song tính của tôi.

H luôn nghĩ tôi là đàn ông chính hiệu như anh.

Rốt cuộc không phải gay nào cũng chấp nhận người yêu song tính.

Nếu nhìn thấy cơ thể tôi, liệu H có như những người khác, coi tôi là quái vật?

“Bảo bối, sao không nói gì?”

[Chuyển khoản 999 tệ.]

[Chuyển khoản 9999 tệ.]

[Chuyển khoản 99999 tệ.]

Dù không thiếu tiền, nhưng tôi cũng phải thán phục H giàu có mà ng/u si.

Nếu tôi là trai đào mỏ, anh đã sớm mất hết tất cả, ngay cả cái quần cũng không còn.

Tôi gi/ật phăng cà vạt, cởi nút áo sơ mi.

Tôi bồn chồn: “Hôm nay thử mở camera không?”

Hơi thở đàn ông đột nhiên gấp gáp: “Bảo bối, lại muốn rồi à?”

“Ừ, muốn chơi.”

“Chồng chơi với em đi.”

Vì tôi gọi "chồng", H còn hưng phấn hơn mọi khi.

Cuộc gọi kéo dài đến tận sáng.

Mắt tôi mờ đi mấy lần.

Trong cơn mơ, tôi vẫn còn ám ảnh, gặp mặt xong sẽ không bị anh hànhz hạz tới ch*t chứ?

Lúc này phải chăm sóc bản thân cho tốt.

Đến lúc đó không đủ thể lực thì mất mặt lắm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm