Bàn tay ấy, chậm rãi mà kiên định gạt tay tôi ra.
Ánh mắt anh ấy nhìn tôi y hệt như đang nhìn một bệ/nh nhân bướng bỉnh, tùy hứng và không chịu hợp tác với bệ/nh viện.
"Tôi không thể làm bác sĩ điều trị chính cho cậu được.
Với tình trạng của cậu, tôi khuyên cậu nên làm thủ tục nhập viện kiểm tra ngay lập tức để x/á/c định phương án điều trị.
Loại th/uốc cậu để trong túi là th/uốc đặc trị G314 mới nhất được cấp bằng sáng chế ở nước ngoài, hẳn là cậu hiểu rất rõ tình trạng của chính mình."
Anh ấy nhìn tôi, trong mắt tràn ngập vẻ dò xét.
"Nước ngoài đã nghiên c/ứu về căn bệ/nh này trước trong nước tận ba năm, số lượng bằng sáng chế họ giành được cũng nhiều hơn.
Dùng được th/uốc G314, chứng tỏ cậu hoàn toàn không thiếu tiền, chiếc áo măng tô cậu mặc trên người là hàng may thủ công của Ý, có tiền cũng chưa chắc m/ua được.
Cậu bảo mình là nghệ sĩ piano, vừa nãy bác sĩ Trần lại gọi cậu là anh Tịch.
Còn chưa kịp nhập viện mà đã làm cho bác sĩ, y tá lẫn bảo vệ nháo nhào chạy đuổi theo tìm.
Thứ nhất, tình trạng của cậu rất tệ, thứ hai, lai lịch của cậu cũng không hề nhỏ.
Trên mu bàn tay cậu vẫn còn vết bầm tím do truyền dịch để lại.
Là người Trung Quốc nhưng lại định cư ở nước ngoài từ lâu, họ Tịch, sức khỏe tim mạch kém, lại là nghệ sĩ piano xuất sắc.
Trên thế giới này chắc chẳng tìm ra người thứ hai đâu."
Anh ấy tiến lại gần tôi, giọng nói bình thản.
"Tịch Tụng Minh, cậu là trốn từ bệ/nh viện trước ra đây."
Tôi kinh ngạc nhận ra sự nhạy bén và điềm tĩnh ở anh ấy.
"Tuy tôi không biết vì sao cậu về nước, nhưng tôi nghĩ lúc bước vào cổng bệ/nh viện, cậu cũng đã nhìn thấy đám người kia rồi.
Tôi không chữa được cho cậu, cậu có thể chọn nghe theo sự sắp xếp của bác sĩ để điều trị, hoặc là...
Ra nước ngoài."
Vạt áo của anh ấy lướt qua vạt áo tôi, anh ấy chẳng buồn ngoảnh đầu lại, cứ thế đi xuyên qua đám người bước xuống lầu.
Bàn tay tôi vươn ra chậm mất một nhịp, bắt vào khoảng không chẳng níu được gì.
Chỉ đành vội vã cất bước đuổi theo.