Rắn có thể vừa rơi nước mắt vừa chịu khổ.
Nửa đêm, tôi nhắn cho quản lý, hỏi dạo gần đây có công việc nào không.
Biết được có một đoàn phim ngắn đang tuyển người.
Trong đó tôi đóng vai nam phụ yêu mà không được.
Vì bảo vệ nữ chính mà ngã từ trên cầu thang xuống.
Đạo diễn chính là người lần trước định quy tắc ngầm tôi nhưng không thành.
Cảnh ngã cầu thang bị quay lại rất nhiều lần.
Đến cả quản lý cũng không nhìn nổi nữa, định đỡ tôi đi bệ/nh viện.
Tôi ngăn lại.
“Không được, tôi phải quay xong để lấy tiền công.”
Quản lý tức đến mức m/ắng tôi là đồ không biết cố gắng.
“Lúc trước bảo cậu tìm một người có tiền thì cậu không chịu.”
“Bây giờ lại sống với một thằng nghèo, cậu nghĩ cái gì vậy hả?”
“Đúng là phí hoài cái gương mặt xinh đẹp này, lại ghép với một đôi mắt nhìn người kém cỏi.”
Tôi không còn sức để phản bác.
Gắng gượng quay thêm hai lần nữa, tôi ngất đi.
Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi đã ở bệ/nh viện.
Phòng đơn cao cấp.
Tôi nắm tay quản lý, sốt ruột nói: “Mau chuyển tôi ra ngoài đi.”
“Phòng này ở một ngày đắt lắm.”
Quản lý im lặng không nói gì, chỉ chỉ ra cửa.
Lúc ấy tôi mới để ý Giang Thừa Viễn đang đứng ở cửa, cả người tỏa ra khí áp thấp, sắc mặt âm trầm.
“Anh… sao anh lại đến đây?”
Tôi luống cuống tay chân.
Giang Thừa Viễn tức gi/ận nói: “Chẳng phải đã nói rồi sao, tôi là kim chủ của em?”
“Tại sao đi làm mà không nói với tôi?”
“Còn tự hành hạ mình thành một thân đầy thương thế như vậy?”
Nói xong, giọng anh nghẹn lại.
Đạo diễn cũng theo sát phía sau, mặt sưng như đầu heo, r/un r/ẩy xin lỗi.
“Tiểu Mặc, chuyện này là tôi sai.”
“Cậu nhất định phải tha thứ cho tôi.”
Bịch một tiếng, đạo diễn quỳ xuống, túm lấy ống quần tôi c/ầu x/in tha thứ.
Tuổi tác một đống rồi, tôi nhìn không nổi nữa, bảo ông ta cút ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại tôi và Giang Thừa Viễn nhìn nhau không nói gì.
“Em nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi còn có việc phải làm.”
Anh cố tình tránh ánh mắt tôi, chỉ để lại thư ký ở bên cạnh chăm sóc tôi.
Lúc tôi kết bạn với thư ký của anh, có lẽ đối phương lỡ tay, kéo tôi vào nhóm công ty.
“Nhóm công ty Tập đoàn Giang thị, bản không có Giang tổng.”
“Chuột lang nước: Mỗi ngày một câu hỏi, hôm nay Giang tổng còn keo kiệt không?”
“Thỏ xảo quyệt: Lần trước cô lễ tân mới vào công ty không nhận ra Giang tổng, hại Giang tổng không có thẻ ra vào suýt nữa không vào được công ty.”
“Thỏ xảo quyệt: Với lại Giang tổng vì muốn tiết kiệm tiền nên mãi không chịu làm thẻ ra vào.”
“Sư tử: Đồng ý với lầu trên.”
“Sư tử: Giang tổng vậy mà lại bảo tôi thuê cho anh ấy một căn hộ lớn còn phải trang trí cao cấp.”
“Sư tử: Trước đó anh ấy vẫn luôn ở căn hộ đơn thân do phu nhân để lại.”
“Sư tử: Tình yêu gì mà lại vĩ đại đến mức khiến Giang tổng keo kiệt chịu bỏ tiền tút t/át bản thân vậy trời?”
“Rắn đ/ộc: Tôi là người của bộ phận pháp vụ đây.”
“Rắn đ/ộc: Hôm đó nửa đêm Giang tổng bảo tôi soạn cho anh ấy một hợp đồng bao dưỡng.”
“Một tháng năm trăm nghìn.”
“Mà tổng chi tiêu cả tháng của chính Giang tổng cũng chỉ khoảng mười nghìn.”
“Loại chim hoàng yến nào mà lại đắt đến thế chứ?”
Tôi lặng lẽ lặn xuống đáy nhóm.
Thì ra Giang Thừa Viễn không phải là một tên nghèo không có tiền.
Anh chỉ đơn thuần là keo kiệt thôi.
Ngoại trừ với tôi.
Phải làm sao đây?
Tôi lại rung động rồi.
Giang Thừa Viễn dạy dỗ tôi một trận ra trò.
Mông tôi đ/au suốt ba bốn ngày.
Chỉ cần nghe thấy tiếng x/é xoẹt thôi cũng vô thức run lên.
Nhưng mà, anh tăng mức chu cấp cho tôi lên rồi.
Mỗi tháng đưa tôi sáu trăm nghìn.
Tôi không cần phải đi làm nữa.
Có thể tùy ý m/ua đồ hiệu xa xỉ, tiện tay còn m/ua luôn hai căn nhà.
Sở thích của tôi chính là m/ua đồ.
Nếu không thì ở trong giới giải trí lâu như vậy, không đến mức một đồng cũng không để dành nổi.
Tôi nằm trên giường dưỡng một thời gian.
Ăn ngon uống tốt.
Kết quả bụng bắt đầu tròn lên, dưới bụng hơi nhô ra.
Tôi ấn thử, vẫn không xẹp xuống.
Chắc Giang Thừa Viễn sẽ gh/ét bỏ tôi mất.
Tôi chạy đến bệ/nh viện, định m/ua hai hộp t.h.u.ố.c xổ.
Lại là Bệ/nh viện thú cưng Sơn Hải.
Tên bác sĩ vô lương tâm cho tôi làm cả đống kiểm tra.
Đắt thì có đắt, nhưng quẹt là quẹt thẻ của Giang Thừa Viễn.
Bác sĩ cau mày.
“Cậu m.a.n.g t.h.a.i rồi.”
Tôi đ/ập bàn đứng dậy.
“Đồ lang băm.”
“Anh mở to mắt ra mà nhìn cho rõ, tôi là đàn ông.”
Bác sĩ đẩy gọng kính.
“Đàn ông thì không thể sinh con à?”
Tôi cứng họng không nói được câu nào.
Tôi cầm phiếu kiểm tra t.h.a.i đi ra ngoài.
Việc m.a.n.g t.h.a.i thì không phải chuyện gì khó khăn.
Chủ yếu là lúc ấp trứng, rắn con vẫn chưa thể hóa thành hình người.
Tôi sợ Giang Thừa Viễn gh/ét rắn.
Tôi gấp đôi phiếu xét nghiệm t.h.a.i lại, nhét xuống tận đáy ngăn tủ trong thư phòng, rồi làm như không có gì hỏi anh: “Giang tổng, cuối tuần có muốn đi sở thú với tôi không?”
Giang Thừa Viễn không để ý, tiện miệng đồng ý.
Tôi đặc biệt dẫn anh đến nơi có nhiều trăn nhất.
Tôi chỉ vào mấy con rắn quấn trên giàn.
“Có muốn sờ thử không?”
Biểu cảm của Giang Thừa Viễn càng lúc càng lạnh lùng.
Nhân viên nuôi dưỡng lấy một con rắn ra, để Giang Thừa Viễn ôm.
Tôi đứng từ xa chuẩn bị chụp ảnh cho anh.
Không ngờ sắc mặt Giang Thừa Viễn đột nhiên tái nhợt, mắt nhắm lại, suýt nữa ngất đi.
Tôi vội vàng đỡ lấy anh.
Giang Thừa Viễn giải thích với tôi rằng anh chỉ bị hạ đường huyết thôi.
Nhưng tôi lại cảm thấy không đơn giản như vậy.
Tôi quay đầu hỏi thử thư ký của anh, lúc ấy mới biết khi còn nhỏ Giang Thừa Viễn phạm lỗi, từng bị nh/ốt trong lồng rắn, bị c.ắ.n mấy phát, nên trong lòng luôn có nỗi sợ hãi bản năng với loài rắn.
Tôi chợt hiểu ra.
Đời rắn thật gian nan.
Cái trứng này chỉ có thể tự mình nuôi thôi.