[BL] Chữa Bệnh Cho Bạo Quân

Chương 12.

24/07/2025 12:14

Ta được ban ghế ngồi cạnh bạo quân, chăm chú viết đơn th/uốc, kỳ thực là vẽ nguệch ngoạc vài đường, xiêu xiêu vẹo vẹo. Đến lúc đưa cho nô tỳ đem đi sắc th/uốc, nàng nhìn tờ giấy mỏng vẽ rồng vẽ rắn mà ta đưa, tròn mắt đầy kinh ngạc.

Bạo quân cũng chú ý về phía này, sắc mặt hắn âm trầm, lên tiếng hỏi:

“Có chuyện gì mà đứng đó lôi lôi kéo kéo?”

Cả ta cùng tỳ nữ đều run lên. Ta ra sức nháy mắt cho nàng, nhét vào tay nàng một bọc giấy nhỏ, nàng trợn mắt nhìn ta, rồi vờ cung kính nhận th/uốc, nhanh chóng lui xuống. Chân nàng vừa giẫm lên bậc thềm, Lý Cương lại ra lệnh:

“Đứng yên đó.”

Ta căng da đầu quay người lại, khúm núm hỏi hắn:

“Bệ hạ có gì phân phó?”

“Trẫm không tin tưởng tay nghề của tỳ nữ.” Hắn ung dung nhìn ta “Thường ái khanh tự tay sắc đi, có phiền không?”

Ta gượng cười:

“Bệ hạ giao phó, vui vẻ còn không hết, phiền gì chứ!”

Dứt lời, ta ôm lấy hộp th/uốc, theo sau Vạn công công, được lão dẫn đến phòng bếp. Tại đây, ta nhờ người nhóm củi, đ/ốt lửa, rồi ngồi trầm tư. Sổ tay viện trưởng đưa cho, chả ghi đơn th/uốc gì sất, chỉ ghi mấy loại th/uốc tốt, cũng không hướng dẫn cho loại nào cùng loại nào. Ta nhắm mắt nhắm mũi bốc đại, rồi tự chế theo cách của mình. Nhục thung dung, tục đoạn, viễn chí, ngũ tử vị, xà sàng tử*, mỗi loại bốc một ít, nấu lên, đổ lấy nước.

Xong xuôi, ta mang bát nước đen ngòm ấy vô, đặt trước mặt thánh thượng.

Vạn công công bước đến dùng kim châm thử đ/ộc, còn định cho một vị thái y khác đến xem thử thì bạo quân đã gạt đi:

“Bỏ đi, trẫm tin tưởng Thường ái khanh, không cần dò xét.”

Ta được bạo quân đặt niềm tin, không biết nên bày tỏ thế nào.

Cũng phải, ta nhát như thỏ đế, trước mặt bao người này sao dám công khai đầu đ/ộc thánh thượng chứ, hơn nữa ta đơn đ/ộc một thân một mình, chẳng có kẻ nào đứng sau gi/ật dây, có đi/ên mới dám đi ám sát bạo quân.

Lý Cương bê bát th/uốc, uống cạn.

Chốc sau, khuôn mặt hắn bỗng dần đỏ lên, thân thể cũng nóng bừng.

“Bệ…bệ hạ?” Ta sợ hãi gọi, muốn quéo nằm tại chỗ, ch*t ti/ệt, ta bốc đại mấy loại th/uốc bổ thôi, chẳng lẽ pha thành th/uốc đ/ộc thật à?

Sắc mặt bạo quân càng lúc càng nóng, hắn hung bạo không cho ai lại gần, chỉ túm cổ tay ta kéo lại phía hắn, nghiến răng ken két:

“Thường ái khanh, khanh cho trẫm uống loại th/uốc gì đây?”

Ta sợ đến đứng không vững, mồm mép đã linh hoạt:

“Bẩm bệ hạ, là các loại th/uốc bổ, bổ thận bổ gan bổ m/áu, thần chỉ tăng cường thêm, hòng muốn tốt cho cơ thể bệ hạ thôi ạ. Thần tuyệt đối không có gan bỏ th/uốc đ/ộc, càng không dám làm tổn hại đến long thể.”

Vạn công công sửng sốt, lo lắng nhưng lại không dám đến gần, đứng tại chỗ giậm chân sốt ruột:

“Thường thái y, có khi nào nhiều th/uốc bổ quá nó lại có tác dụng ngược lại không? Thành…thành xuân dược chẳng hạn?”

Ta khóc không ra nước mắt, bị bạo quân kéo đến bên chân hắn.

Mặt Lý Cương vô cùng tồi tệ, cố nhẫn nhịn ngọn lửa đang bừng bừng trong người.

Vạn công công khuyên nhủ:

“Hay thế này lại là điều tốt, bệ hạ lật thẻ bài…”

“Khỏi!” Bạo quân gằn giọng “Ai gây chuyện thì để người đó gánh chịu. Tất cả lui ra, đêm nay Thường ái khanh nhận lệnh thị tẩm!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hiền phu

Chương 7
Phu quân bất lực nhưng hiền lương, bèn nhặt về cho thiếp một nam nhân. 'Hắn là kẻ ngoại lai, dung mạo lại tuấn tú, mượn giống thành công rồi, đuổi đi là được.' Chúng ta giả làm huynh muội, hành sự theo kế hoạch. Chẳng ngờ, kẻ kia tựa như sống Bồ Tát. Chẳng những khiến thiếp hoài thai, lúc rời đi, còn để lại một khoản tiền lớn. 'Thôn phụ chốn quê mùa, không xứng sánh đôi, sau này chớ có dây dưa.' Phu quân giận không kìm được, muốn liều mạng cùng hắn. Thiếp khóc lóc ngăn cản. 'Huynh trưởng, thôi đi, chớ làm hại hắn.' Ngoảnh đầu lại nói nhỏ cùng hắn: 'Thời buổi này, kẻ chịu làm không công lại còn dán tiền vào như thế thật khó tìm, cứ giả vờ cho qua chuyện vậy.' Chúng ta đồng tâm hiệp lực tiễn ân nhân đi. Dùng tiền của hắn mua ruộng mở tiệm, sinh hạ con trai, ngày tháng trôi qua thật sung túc. Ba năm sau, Thái tử quay lại chốn cũ, bắt gặp gia đình ba người chúng ta. Hắn tức giận đến phát điên: 'Hảo cho đôi huynh muội các ngươi! Dám xem ta như kẻ ngốc, lừa gạt ta xoay mòng mòng!'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0