Tôi nhìn lọ th/uốc ức chế trong tay, cười khẩy rồi tiện tay ném đi.

"Tôi là bá chủ của trường, đi đến đâu cũng phải ngang ngược mà bước. Làm sao có chuyện tôi phân hóa thành Omega được?"

Ngày hôm sau.

Tôi cắn ch/ặt vạt áo trong phòng, cơn sốt nhiệt cuồn cuộn khiến nước mắt tôi trào ra.

Hai kẻ th/ù không đội trời chung đang đ/ập cửa bên ngoài:

"Giang Niệm, mở cửa!"

Không thể mở…!

Tuyệt đối không thể mở!

Người đang đứng ngoài cửa—Diệp Tự Chi và Phương Minh Dã—đều là Alpha trong số các Alpha!

Th/uốc ức chế…

Th/uốc ức chế của tôi đã bị vứt đi đâu rồi?!

Mấy hôm trước, tôi nhớ rõ là mình đã ném nó đi trong phòng y tế này. Th/uốc ức chế mà bác sĩ trường đưa tôi…

Th/uốc được niêm phong trong ống thủy tinh.

Nếu vậy, rất có thể nó đã lăn xuống dưới tủ đựng đồ.

Tiếng đ/ập cửa bên ngoài ngày càng dồn dập.

Tôi cũng ngày càng sốt ruột.

*Được dịch bởi 26 Ngày Công*

Q/uỷ mới biết tôi trúng tà gì.

Phân hóa thành Omega thì thôi đi.

Nhưng tại sao tôi lại có thể bị pheromone nồng nặc của hai người bên ngoài làm cho quay cuồ/ng, chân tay bủn rủn, dù giữa chúng tôi còn cách một cánh cửa dày?!

Như thế có hợp lý không?

Mới vừa phân hóa, đã trực tiếp bị kéo vào kỳ phát tình rồi sao?

Không chỉ vậy.

Diệp Tự Chi xưa nay luôn lạnh lùng, lúc này giọng nói lại mang theo sự gấp gáp khó che giấu.

"Mở cửa! Giang Niệm!"

"Pheromone của cậu khiến tôi phát đi/ên mất, mau ra đây, tôi cần được xoa dịu!"

Tôi vừa hoảng lo/ạn quỳ xuống, cong lưng vươn tay tìm ki/ếm lọ th/uốc, vừa bực bội hét lên.

"Chỉ có cậu khó chịu thôi à?! Tôi cũng khó chịu!"

"Tránh xa tôi ra, đừng… đừng có mơ làm gì tôi!"

Cơn trống rỗng và bức bối mãnh liệt ập đến, tôi chỉ cảm thấy mùi pheromone trên người họ quá đậm, quá dễ chịu, đến mức như th/uốc đ/ộc.

Ừm.

Hoặc phải nói là *cấm dược.*

"Dù sao ai cũng khó chịu."

Giọng Phương Minh Dã đã trở nên khàn khàn.

"Vậy thì giúp nhau giải quyết một chút."

"Tôi đảm bảo, chỉ là tạm thời đ/á/nh dấu, sẽ không làm gì cậu cả."

Tôi tin q/uỷ nhà hắn chắc?!

Phương Minh Dã nhìn bên ngoài thì vô cùng đoan chính, vô cùng nghiêm túc, là một học bá điển hình.

Nhưng chỉ có tôi biết.

Hắn là một kẻ bụng dạ đầy âm mưu.

Bình thường, hắn luôn dùng cái mặt nạ tuân thủ quy tắc này để che giấu đi con người thật của mình.

Tôi tuy là bá chủ của trường, nhưng cũng có nguyên tắc riêng.

Có thể trở thành đối thủ ngang tầm với một người ngoài mặt luôn tỏ ra chẳng hề liên quan như hắn, tuyệt đối là vì hắn đã góp không ít công sức.

Còn về Diệp Tự Chi…

Từ mẫu giáo chúng tôi đã không ưa nhau.

Th/ù h/ận tích lũy hơn mười năm.

Hắn không nhân cơ hội này chơi xỏ tôi đã là tốt lắm rồi.

Tôi còn trông mong hắn giúp tôi sao?

Thật sự không thể hiểu nổi.

Dựa vào đâu mà cả hai bọn họ đều là Alpha,

Còn tôi—một người luôn tự nhận mình là Alpha, được dạy dỗ theo tiêu chuẩn Alpha—lại đột nhiên phân hóa thành Omega?!

Hồi đó, tôi còn cười nhạo bác sĩ trường là lang băm nữa cơ.

Bây giờ.

Chiếc boomerang này quay lại, khiến tôi phải rơi nước mắt đầy mặt…

Dù sao đi nữa, trước hết phải vượt qua tình cảnh này đã.

Nếu để bọn họ nhìn thấy bộ dạng chật vật của tôi lúc này, chắc sau này tôi sẽ bị chọc ghẹo đến mức muốn thắt cổ t/ự t* tại chỗ.

Ngón tay tôi chạm đến ống thủy tinh mát lạnh.

Nhưng chỉ còn thiếu một chút nữa thôi…!

Đành phải cúi thấp người xuống hơn nữa, tôi cố hết sức vươn tay, chật vật mò lấy lọ th/uốc từng chút một.

Bỗng nhiên, tiếng đ/ập cửa ngừng lại.

Bên ngoài im lặng hẳn.

Họ đi rồi?

Tốt quá.

Cuối cùng cũng đi rồi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Bả vai thả lỏng xuống, cuối cùng cũng nắm được ống thủy tinh.

Ngay lúc đó—

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm