Mắc phải hội chứng sợ xã hội

Chương 24

27/04/2023 16:58

Lộ Yến lại mơ thấy á/c mộng.

Mỗi lần trước kia tôi đều không biết anh ấy mơ thấy gì, thế nhưng lần này tôi đã biết.

Khi anh ấy nắm lấy tay tôi hết lần này đến lần khác nói 'c/ứu tôi', tim tôi như bị người ta x/é thành vô số mảnh nhỏ.

Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay anh ấy, chầm chậm vỗ lên tấm chăn trên người anh, khóc nói: "Được."

Lộ Hưng lại đến lần nữa, để lại cho tôi một tấm vé máy bay đi đến nước M và một tấm thẻ ngân hàng không có mật mã.

Tôi để những thứ này vào trong ngăn kéo mà Lộ Yến sẽ không bao giờ đụng đến.

Ở chỗ Lộ Yến hai tháng nhưng tôi chưa từng nấu một bữa cơm cho anh ấy. Mỗi lần đều là anh ấy về ôm tôi vào nhà bếp, để tôi ngồi trên bệ bếp xem anh ấy nấu cơm.

Anh ấy gần như không để tôi làm bất cứ việc gì ngoài làm bài tập.

Hôm nay tôi nhân lúc Lộ Yến không ở nhà làm một bàn ăn, khi anh ấy về đến nhà nhìn thấy bàn ăn có chút bất ngờ.

"Không phải anh không cho em làm những thứ này sao? Bị thương thì làm sao?" Lộ Yến kéo lấy tay tôi.

Tôi cười lắc đầu: "Trước đây ở nhà em cũng làm mà."

Lộ Yến nhìn tôi: "Nhớ nhà phải không?"

Tôi vội vàng cúi đầu rồi lắc đầu, hôm nay tôi tránh né ánh mắt của Lộ Yến một cách vô thức.

Tôi sợ anh ấy sẽ vì nhìn tôi rồi sẽ nhớ đến người kia.

Vì khuôn mặt chúng tôi giống nhau.

Tôi khẽ rút tay lại, cầm một chai rư/ợu vang đã được tôi chuẩn bị sẵn ở trên bệ bếp.

"Thầy, hôm nay chúng ta uống chút rư/ợu nhé."

Lộ Yến không từ chối.

Theo ý muốn của tôi, cả hai chúng tôi đều có chút men say.

Tôi nhìn khuôn mặt đẹp trai của Lộ Yến, vươn tay tháo kính của anh ấy xuống, mượn men rư/ợu tiến đến hôn anh ấy.

Tôi ghé sát tai anh ấy, khẽ nói: "Thầy, em thích thầy."

Nói xong đang định đứng dậy tôi đã bị Lộ Yến giữ ch/ặt, cả người ngả trong lòng anh ấy.

Sau đó là một nụ hôn, dây dưa triền miên.

Chúng tôi hôn từ phòng ăn đến phòng ngủ, khi áo tôi trượt khỏi vai thì Lộ Yến dừng lại.

Anh ấy thở dốc nằm trên người tôi, tôi hơi chớp mắt, mềm mỏng gọi một tiếng: "Thầy ơi..."

Hơi thở của Lộ Yến càng gấp hơn, anh ấy đưa tay che mắt tôi, ở bên tai tôi dỗ dành: "Dạng Dạng, đợi em tốt nghiệp xong được không?"

Không được. Tôi không đợi được.

Thế nhưng không đợi tôi làm hành động tiếp theo, Lộ Yến đã ngồi dậy, thuận tiện dùng chăn quấn lấy tôi.

Được thôi, Lộ Yến, anh sẽ vì hành động này của mình mà hối h/ận cả đời đấy.

Tôi tức gi/ận, tiếp đó do uống quá nhiều rư/ợu mà ngủ thiếp đi...

Khi tôi tỉnh dậy thì Lộ Yến đã đến trường rồi.

Hôm nay anh ấy có hai tiết.

Vì thế Lộ Hưng đã m/ua vé máy bay hôm nay.

Tôi đội mũ lưỡi trai, tai đeo tai nghe lần đầu gặp được Lộ Yến, ôm lấy quyển album ảnh của anh ấy, bước lên máy bay đi đến nước M.

Tôi để lại cho Lộ Yến một bức thư rất dài, trong thư nói lý do tôi rời đi, cũng xin anh ấy đừng đến tìm tôi, hy vọng anh ấy có thể bỏ qua cho bản thân, bỏ qua quá khứ kia.

Lộ Hưng không hổ là chủ tịch của Khoa học công nghệ Lộ Hưng, ông ấy làm việc vô cùng thỏa đáng.

Ông ấy đã tìm một căn nhà ở vùng ngoại ô cho tôi, đồ dùng sinh hoạt cần thiết đều m/ua hết, người xung quanh cũng rất ít.

Tôi đứng trong phòng, là cảm giác cô đ/ộc vắng vẻ trước nay chưa từng có. Căn phòng này cái gì cũng tốt chỉ là không có Lộ Yến.

Thậy sự kỳ diệu, thời gian nửa năm ngắn ngủi, tôi từ thói quen một người biến thành thói quen của hai người.

Tôi nói với mẹ là tôi được trường cử ra nước ngoài bồi dưỡng, mong bà ấy đừng lo, chú ý sức khỏe của mình.

Tôi thuận tiện còn nói chuyện của tôi và Lộ Yến cho bà ấy nghe, bà ấy rất ngạc nhiên với chuyện này, đồng thời tỏ ra nếu như Lộ Yến tìm đến bà ấy, bà ấy sẽ không nói tin tức của tôi cho Lộ Yến biết.

Tôi nghĩ suy nghĩ của bà ấy chắc hẳn cũng giống như Lộ Hưng, hy vọng tôi và Lộ Yến mãi mãi không còn liên quan gì nữa.

Như này tôi yên tâm rồi.

Trên thực tế tôi cũng thật sự đang học tập. Ở trong một ngôi trường không phải quá tốt nhưng cũng khá nổi tiếng trên quốc tế. Tất nhiên tôi không có bản lĩnh lớn như thế, tất cả những điều này đều do Lộ Hưng sắp xếp cả.

Điều này khiến tôi rất an tâm, vì ông ấy nhất định sẽ không để Lộ Yến tìm thấy tôi.

Thế giới dường như thoáng chốc yên bình lại, mỗi ngày ngoại trừ lên lớp ra thì tôi đều ở trong căn phòng nhỏ của mình. Cả thế giới này chỉ có mình tôi và Lộ Yến ở trong quyển album.

Không biết Lộ Yến còn mơ thấy á/c mộng nữa không.

Còn tôi thì bắt đầu mơ thấy á/c mộng.

Mỗi đêm tôi đều mơ thấy Lộ Yến lẻ loi đứng ở đầu đường, một thân đầy rẫy vết thương c/ầu x/in người qua đường c/ứu lấy anh ấy.

Mỗi đêm tôi đều mơ thấy những đống lá vụn bị ném trước cửa nhà mỗi khi tôi trở về vào hồi nhỏ, mẹ ngồi trong góc âm thầm khóc.

Có đôi khi cũng mơ thấy Lộ Yến đang ôm tôi, dè dặt hỏi có thể khóa tôi lại không, tôi còn chưa kịp cười trả lời được thì đã tỉnh dậy.

Nhớ nhung giống như á/c m/a gặm nhấm trái tim, theo thời gian dịch chuyển, trái tim tôi bị gặm thành một khối lổm chổm.

Hóa ra không phải tất cả mọi thứ đều có thể chữa lành bằng thời gian.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lời sấm của ta chính là Thiên Mệnh.

Chương 6
Tôi có một cái miệng chim quạ - lời nguyền độc địa. Năm tám tuổi, bọn buôn người đánh gãy chân phải của tôi, tôi trừng mắt nhìn thẳng vào hắn: "Mày khiến tao què, tao khiến mày khuyết!" Ngay giây tiếp theo, ống thép từ chiếc xe tải lật nghiêng đâm xuyên thẳng đôi chân hắn. Mười hai tuổi, nhân viên viện bảo trợ cướp chiếc áo bông của tôi, tôi lạnh lùng buông lời: "Mày cướp hơi ấm của tao, tao tặng mày giá băng. Không sống qua đêm nay, băng giá sẽ là quan tài của mày!" Tối hôm đó, bà ta say rượu ngã trong kho lạnh, đông cứng thành tượng băng. Cho đến khi gia tộc Thần - nhà giàu nhất thành phố nhận tôi về. Tôi biết mình là quái vật, từ đó khép miệng làm kẻ câm. Nhưng chỉ về nhà được ba tháng. Trong tiệc sinh nhật anh trai, Thần Dao - đứa con nuôi bỗng lao tới nắm chặt tay tôi. Nó bất ngờ ngã ngửa ra sau, đập mạnh vào bụi hoa hồng gai góc, thét lên thảm thiết. Mẹ nghe tiếng hét chạy như bay tới nơi, nhìn thấy những vệt máu chi chít trên tay Thần Dao, lập tức tát tôi một cái. "Dao Dao bị rối loạn đông máu nghiêm trọng! Dù con có ghen tị đến mấy cũng không được giết nó!" Cha bước theo sau, mắt đỏ ngầu chỉ thẳng vào mặt tôi. "Chúng ta đã cố gắng bù đắp cho con, đó là cách con báo đáp gia đình sao? Ra sân quỳ! Bao giờ biết lỗi mới được đứng lên!" Tôi nghiến chặt hàm răng. Tốt lắm! Đã muốn tôi mở miệng nói, tôi sẽ chiều lòng các người! Tôi dán mắt vào đôi mắt Thần Dao, phát âm rõ ràng từng chữ...
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0