NGOẠI TRUYỆN
Tôi cứ nghĩ.
Tôi và Giang Nghiễn sẽ lén lút như vậy mãi.
Ai ngờ.
Năm tư đại học, cậu ta kéo tôi ra công khai.
Cậu ta quỳ trong phòng khách.
Thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình.
Lòng bàn tay tôi toát mồ hôi lạnh, cậu ta đứng chắn trước mặt tôi.
Lúc đó tôi mới hiểu câu cậu ta từng nói:
“Em sẽ chịu trách nhiệm với anh.”
Bố tôi và dì Giang đều sững sờ.
Vài giây sau, Dì Giang tức gi/ận đứng bật dậy.
T/át cậu ta một cái.
“Cái thằng bất hiếu!”
“Tao nuôi mày lớn từng này…”
“Là để mày làm chuyện như thế này sao?!”
“Đồ không biết x/ấu hổ!”
“Có phải mày chủ động làm hư Trình Trạch không?”
“Thằng bé là anh mày đấy!”
Dì Giang cầm cây phơi đồ.
Đánh tới tấp.
“Mày xem hôm nay tao có đ/á/nh ch*t mày không!”
“Đồ khốn nạn!”
Giang Nghiễn mặt tái nhợt.
Nhưng không nói một lời, chỉ im lặng chịu đò/n.
Bố tôi bị dọa sợ.
Trong ấn tượng của ông.
Dì Giang luôn dịu dàng, chưa từng đ/á/nh ai.
Ông vội ôm lấy bà, bảo bà bình tĩnh lại.
Rồi trừng mắt nhìn tôi một cái.
Sau một trận ầm ĩ, không khí trong nhà trở nên căng thẳng.
Bố tôi nhìn tôi, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, tay cầm điếu th/uốc còn run.
“Cái thằng nhóc này…”
Ông m/ắng được một nửa.
Rồi thở dài thật sâu.
Tôi tưởng trong nhà sẽ căng thẳng mấy ngày.
Nhưng buổi tối, mọi người vẫn ăn cơm như bình thường.
Chỉ là không ai nói chuyện.
Sau bữa ăn, tôi chủ động đi rửa bát.
Giang Nghiễn lặng lẽ ôm tôi từ phía sau.
“Anh.”
“Sao không để ý đến em?”
“Anh gi/ận rồi à?”
“Không.”
“Mặt cậu có đ/au không?”
“Đau.”
“Anh hôn em một cái đi.”
“Anh chưa từng chủ động hôn em.”
Giang Nghiễn giả vờ đáng thương nhìn tôi.
Tôi mềm lòng.
Cúi xuống hôn nhẹ cậu ta một cái.
Nửa đêm, tôi trằn trọc không ngủ được.
Định dậy uống nước.
Đi ngang phòng Giang Nghiễn.
Phát hiện cửa không đóng kín.
Dì Giang đ/au lòng
"Nghiễn Nghiễn, có đ/au lắm không?”
Giang Nghiễn lắc đầu.
Để mặc bà bôi th/uốc cho mình.
“Đừng trách mẹ ra tay nặng.”
“Hôm nay nếu mẹ không làm vậy…”
“Đến lúc bố Trình nổi nóng.”
“Cả con và Trình Trạch đều sẽ gặp rắc rối.”
“Vâng.”
“Cảm ơn mẹ.”
“Đừng cảm ơn vội.”
“Ngày mai chúng ta diễn thêm một màn.”
“Kẻo bố Trình lại đi dạy dỗ Trình Trạch.”
“Qu/an h/ệ của hai người vốn đã không tốt.”
“Con đã ở bên nó rồi.”
“Thì phải bảo vệ nó cho tốt.”
“Nghe chưa?”
“Vâng.”
…
Tôi khẽ bật cười.
Lặng lẽ quay về phòng mình.
Giờ thì tôi hiểu rồi.
Mưu mô của Giang Nghiễn di truyền từ ai.
Hai người này.
Một người còn biết giả vờ hơn người kia.
Nhưng mà…
Được người khác yêu thương thật tốt.
Có lẽ sau này.
Tôi phải đổi cách gọi rồi.
Gọi là mẹ Giang mới đúng.
Không lâu sau.
Cửa phòng khẽ mở.
Một người quen đường quen lối chui vào ôm tôi.
“Anh.”
“Ngủ ngon.”
_TOÀN VĂN HOÀN_