Vô Tận

Chương 30

08/05/2026 21:26

Ở ngoài sân có một cây sơn trà.

Giờ đã đơm hoa kết trái rồi.

Tôi nhớ không lầm thì mình trồng nó vào đúng cái hôm Yến Ngật Phong đ/ập bát cách đây một năm.

Tôi không rõ liệu anh có biết tôi từng trồng một cây sơn trà ở đây hay không.

Tôi bèn hái một quả ăn thử.

Cũng khá là ngọt.

Trong lúc tôi đang ngẩn ngơ suy nghĩ.

Yến Ngật Phong từ phía sau bước tới dang tay ôm chầm lấy tôi.

Kế tiếp, một vật lạnh buốt xỏ tọt vào ngón áp út của tôi.

"M/ua từ lúc nào thế?" Tôi cất giọng hỏi.

"Ngày em rời đi."

"Hả?"

"Sau khi ly hôn, đúng vào cái ngày em rời đi." Anh lặp lại thêm lần nữa.

"Sao lại m/ua vào hôm đó?"

Anh miết khẽ lên chiếc nhẫn, với vẻ nâng niu vô cùng trân trọng.

"Luôn phải cho bản thân một thứ để hy vọng chứ.”

"Nếu không, làm sao anh có thể tiếp tục sống đây."

Sống mũi bỗng xót xa, tôi liền quay ngoắt người lại ôm ch/ặt lấy anh.

Chợt nhớ đến khoảnh khắc lần đầu tiên tôi bắt gặp Yến Ngật Phong.

Khi ấy anh quay lưng ra cửa ngồi bên bệ cửa sổ.

Nhìn từ góc nghiêng.

Gương mặt khôi ngô rạng rỡ vốn dĩ nên tràn đầy sức sống kia.

Lại toát ra một vẻ u ám vô tận chẳng thể thấu triệt.

Giây phút ấy, trái tim tôi đã khe khẽ rung lên một nhịp.

Kể từ đó, nó chẳng bao giờ ngừng đ/ập vì anh nữa.

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm