Yêu Từ Chiếc Quần Bơi

Chương 25

15/02/2026 21:08

Sau khi dì Lý đi, Biên Dương quả nhiên bị bóng đ/è.

Ban đầu cậu ta chỉ nhíu mày, sau đó nhịp thở trở nên dồn dập, ngón tay khẽ cào vào ga giường.

Tôi nhớ lại đêm đó ở phòng y tế của trường.

Tỉnh dậy, Biên Dương hỏi tôi có phải đã gặp á/c mộng không.

Hóa ra ngày nào cậu ta cũng phải trải qua những cơn á/c mộng.

Còn đ/áng s/ợ hơn cả á/c mộng.

Lần ở phòng y tế đó, có một cơ thể mát lạnh đã ôm lấy tôi.

Là Biên Dương sao?

Tôi nhúng tay vào nước đ/á, đặt lên trán Biên Dương.

Không đủ lạnh.

Thế là tôi dứt khoát đi tắm nước lạnh trong nửa phút.

Sau khi cơ thể hạ nhiệt, tôi nằm xuống và ôm lấy Biên Dương từ phía sau.

Ôm rất lâu.

Lông mày cậu ta dần dần giãn ra, nhịp thở cũng từ từ ổn định.

Thậm chí cậu ta còn thoải mái xoay người trong vòng tay tôi, đối mặt với tôi.

Hơi thở của cậu ta rất gần tôi.

Tôi nhìn hàng mi rũ xuống của cậu ta, thích từ tận đáy lòng.

Không thể kiểm soát, tôi đã hôn lên môi cậu ấy.

Mình đi/ên rồi sao?

Mình thật không phải là người!

Mộc Dĩ Lâm đường đường là tôi đây cũng có lúc thừa nước đục thả câu, nhân lúc ch/áy nhà mà đi hôi của thế này.

Nhưng sau khi rời khỏi môi cậu ấy, tôi lại mất kiểm soát hôn lên lần nữa.

Rời ra, hôn lên, rời ra, hôn lên...

Lần này đến lần khác, không nhớ bao nhiêu lần.

Tôi vừa kh/inh bỉ bản thân trong lòng, vừa không thể dừng lại hành động x/ấu xa này.

Mẹ kiếp, mình đúng là đồ khốn!

Tôi dừng lại.

Rất lâu sau.

Lông mi Biên Dương khẽ run, rồi từ từ mở mắt.

"Cậu tỉnh rồi à?"

Tôi căng thẳng đến mức quên cả buông tay đang ôm cậu ta ra.

Cậu ta khàn giọng nói.

"Sao không hôn nữa?"

???

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
11 Hái Đào Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm