Ác giả ác báo

Chương 4

28/05/2024 16:56

Chỉ vì mẹ tôi không muốn nó ăn quá nhiều đồ ngọt mà em trai tôi bất ngờ dùng bút chì đ/âm thẳng vào mắt của mẹ.

Mẹ tôi hét lên một tiếng, bịt mắt lại để cầm m/áu.

Tôi sợ hãi, vội vàng bấm số gọi xe c/ứu thương.

Nhưng em trai mười ba tuổi đã mạnh mẽ hơn tôi mười lăm tuổi rồi.

Vẻ mặt nó âm u cư/ớp lấy điện thoại trong tay tôi:

“Gọi xe c/ứu thương làm gì? Lãng phí tiền….”

“Ai bảo mẹ không cho tao ăn đồ ngọt, đáng đời….”

Em trai cười hihihi, ánh mắt vô cùng đ/áng s/ợ.

Nhưng mẹ tôi khi được đưa đến bệ/nh viện, vẫn là muộn mất rồi.

Bác sĩ nói, thời gian nhãn cầu chảy m/áu quá dài, mắt trái đã không giữ được nữa.

Nếu như đưa đến sớm hơn nửa giờ đồng hồ thì có lẽ còn có thể chữa được.

Nhìn mẹ đ/au đớn nằm trên giường bệ/nh, tôi giơ tay t/át em trai mình một cái.

“Mày đ/á/nh tao, mày dám đ/á/nh tao?”

Em trai tôi hét lớn, hung dữ tiến đến bóp ch/ặt cổ tôi.

Mặt tôi dần đỏ bừng lên, gần như muốn tắt thở.

May bố ở phía sau vội vàng đến, mới kéo được em trai ra.

Ông cho em trai mấy bạt tai, đ/á/nh đến mức nó òa lên khóc lớn.

Bà nội khóc xin bố, không nên đ/á/nh em trai nữa: “Con đ/á/nh Tiểu Kiệt làm cái gì. Tiểu Kiệt mới bao nhiêu tuổi, nó hiểu gì chứ?”

“Nó chắc chắn là không cẩn thận rồi. Đều trách vợ con không tốt, ăn đồ ngọt một chút có sao đâu. Cứ cấm cản thằng bé.”

Điều khiến tôi buồn nhất là, mẹ vốn nằm trên giường bệ/nh vậy mà cũng nói đỡ cho em trai: “Chồng à, anh đừng đ/á/nh nữa. Tiểu Kiệt nhất định là không cố ý đâu, phải không? Tiểu Kiệt, con nói với bố là con không cố ý đi.”

Mẹ tôi khóc ngăn trước mặt em trai.

“Xin lỗi, xin lỗi.”

Em trai hiện tại mới chỉ là đứa trẻ mười ba tuổi, nó bị đ/á/nh cho sợ rồi, khóc xin lỗi.

Nhưng tôi lại nhìn thấy rõ ràng, ánh mắt nó giống như cay đ/ộc, vô cùng dọa người, nhìn chằm chằm bố tôi một cách vô cùng hung á/c.

Ánh mắt đó, thể hiện là muốn ăn tươi nuốt sống bố.

Nhưng bố tôi lại không quan sát thấy.

Tôi mất h/ồn mất vía ra khỏi phòng bệ/nh. Bước tới hành lang, trên hành lang có mấy người nhà của người bệ/nh đang nói chuyện: “Các bà biết không? Dạo này có lẽ phải trông coi trẻ con trong nhà thật tốt, hàng xóm nhà tôi có một đứa bé bị bắt đến miền Bắc Myanmar rồi.”

“Tốn năm mươi vạn nhân dân tệ, kết quả người cần quay về lại chỉ là th* th/ể đóng trong thùng.”

“Vừa mở ra, nào có phải là người hoàn chỉnh. Đó là từng miếng, từng miếng thi hài…”

“Trời ơi, đ/áng s/ợ như vậy sao…”

“Có phải dọa người không cơ chứ…”

“Không phải sao? Nếu bị bắt đến nơi đó, không có qu/an h/ệ mạnh, tuyệt đối không quay về được…”

Mấy người còn lại phát ra âm thanh thở hổ/n h/ển.

Nhưng tôi lại có một cơ trí bất ngờ, mãnh liệt.

Một ý nghĩ dần dần xuất hiện từ tận đáy lòng của tôi.

Trong nhà đã không có ai quản được em trai nữa.

Nó là một đứa trời sinh hư hỏng.

Tôi không thể tiếp tục để nó ở trong nhà.

Ba chữ miền Bắc Myanmar, khắc sâu vào trong tâm trí tôi.

Tôi đã xuống một quyết tâm.

Tôi phải b/án em trai ruột của mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa Đào Tươi Thắm

Chương 12
Tộc Bách Tử của ta, trời sinh đông con cháu. Đến đời ta, vất vả ngàn cay đắng, chỉ sinh được một cô con gái ốm yếu bệnh tật. Mùa đông năm Nuò Nhi lên năm, sốt cao không dứt, chỉ muốn được ăn một miếng đào. Phu quân của ta đang mở yến đào đông cho ái phi của hắn. Ta là hoàng hậu mà không xin nổi một trái đào. "Phụ hoàng không thích Nuò Nhi, có phải vì Nuò Nhi là con gái không?" "Không phải đâu, là phụ hoàng không thích mẫu hậu." Đứa trẻ nhỏ bé ngồi bẻ những ngón tay mũm mĩm tính toán: "Nếu Nuò Nhi là con trai, có phải sẽ tốt hơn không?" "Tiếc là... con trai không được mặc váy đeo bộ dao..." Ta hít một hơi, gắng gượng nở nụ cười: "Mẫu hậu chỉ thích con gái thôi. Nuò Nhi cứ là chính mình là được." "Nếu có kiếp sau, mẫu hậu hãy tìm cho Nuò Nhi một người cha tốt nhé." Khóe miệng Nuò Nhi thoáng nụ cười, cuộn tròn trong lòng ta, dần nguội lạnh. Giữa trời tuyết trắng xóa. Ta ôm nàng bước từng bước tới Thừa Trạch Điện. Đập đầu vào cột cung mà chết. Mở mắt lần nữa, thời gian quay ngược bảy năm. Ta vẫn là thiếu nữ ngây thơ, ngồi trang nghiêm trong buổi tuyển thê cho thái tử. Kiếp này, Nuò Nhi muốn gì, làm mẹ, ta sẽ tự tay tranh đấu cho nàng.
Cổ trang
0