Mấy lời đ/ứt quãng lọt vào tai khiến tôi buồn nôn đến phát nghẹn, chỉ muốn lao tới tẩn cho gã vài đ/ấm. Cậu chàng Omega được gã tâng bốc chỉ nhướng mày cười nhạt, kh/inh khỉnh vỗ vỗ vào mặt Giang Lệ như đang trêu đùa một món đồ chơi tiêu khiển, "Nếu em bắt anh ly hôn thì sao?"
Giang Lệ ngập ngừng một lát rồi mới mở miệng: "Dĩ nhiên là anh sẵn lòng rồi, nhưng bọn anh mới cưới được hai tháng, giờ mà rùm beng lên thì mang tiếng lắm..."
"Anh ly hôn đi, em sẽ làm bạn trai anh."
Vừa nghe thế, Giang Lệ chẳng còn chút do dự nào nữa, gã nhìn Omega kia bằng ánh mắt si mê, gật đầu như bổ củi. Có người đứng cạnh ngứa mắt trước bộ dạng đó của gã, liền lên tiếng: "Giang Lệ, tôi nghe nói cậu và vợ là thanh mai trúc mã mà, sao có thể..."
Giang Lệ mất kiên nhẫn ngắt lời: "Nếu không phải ba mẹ tôi ép uổng, đời nào tôi lại đi cưới một Beta? Người ta phải hướng tới chỗ cao chứ, ai bảo cậu ta không phải là một Omega!"
Tàn cuộc, Giang Lệ say khướt bắt xe về nhà. Tôi đắn đo giây lát rồi đ.á.n.h lái bám theo sau. Mặt Trăng đã lẩn khuất sau tầng mây, những ngọn đèn đường phía xa tỏa ra thứ ánh sáng leo lắt, ảm đạm.
Chiếc Porsche tối màu dừng lại bên lề đường, tôi tận mắt chứng kiến Giang Lệ đạp tung cửa nhà, nghênh ngang bước vào trong. Sau những tiếng đổ vỡ loảng xoảng là những lời thóa mạ tuyệt tình: "Lâm Thanh, cậu tính là cái thá gì chứ? Nếu nửa năm trước nhà tôi không cho cậu v/ay tiền, thì c/on m/ẹ cậu xanh cỏ từ lâu rồi! Ly hôn đi, cút ra ngoài, đừng có ở đây làm ngứa mắt tôi!"
Tim tôi nảy lên một nhịp, ngọn lửa gi/ận dữ th/iêu rụi mọi lý trí. Giang Lệ, sao gã dám? Tôi muốn xông vào đó ngay lập tức để dạy cho gã một bài học, để gã biết đứa nào mới là kẻ ngứa mắt ở đây!
Gió cuối Thu lạnh lẽo và khô khốc, tôi mạnh bạo đẩy cửa xe bước xuống. Đi được vài bước, tôi khựng lại khi thấy một bóng dáng g/ầy gò đang đứng ở cửa. Vợ tôi đang cúi gục đầu, bả vai run lên bần bật, nức nở trong tiếng gió rít. Đôi mắt xinh đẹp của cậu đẫm nước, cậu vô thức bước về phía trước như một chú mèo nhỏ lạc mất lối về.
Trái tim tôi bỗng thắt lại, một cảm giác đ/au đớn li ti lan tỏa khắp tâm can, "Lâm Thanh, lên xe đi."
4.
Lâm Thanh ngước lên nhìn vào mắt tôi, cậu mím môi, siết ch/ặt chiếc điện thoại rồi đứng ch/ôn chân tại chỗ, không nói lời nào.
Nhìn bộ quần áo mỏng manh và hàng mi đang r/un r/ẩy của vợ, lý trí trong tôi dần quay lại, tôi vừa bước xuống xe vừa thầm m/ắng nhiếc bản thân thậm tệ.
Vợ người ta đang lúc tổn thương nhất, sao mình có thể dùng giọng điệu cứng nhắc như ra lệnh thế kia? Cái đồ Alpha vô dụng này, theo đuổi vợ không xong đã đành, đến cả cách dỗ dành người ta cũng không biết, đúng là phải về học lại từ đầu!
tôi nhẹ nhàng khoác áo khoác lên người Lâm Thanh. Ngắm nhìn gương mặt trắng ngần tinh xảo ấy, tôi bỗng thấy căng thẳng đến lạ. Cái miệng ngày thường vốn dĩ sắc sảo, quyết đoán trên thương trường, nay lại lắp bắp chẳng ra ngô ra khoai: "Ý tôi là... cậu muốn đi đâu, tôi đưa cậu đi. Tôi không có ý nạt cậu đâu, chỉ là thấy cậu mặc mỏng quá nên tôi xót. Tôi cũng không có ý nói x/ấu Giang Lệ, nhưng anh ta thực sự không phải là người chồng tốt, ai lại để cậu ngoài đường giữa đêm hôm thế này..."
Nói đến đoạn sau, tôi đã lấy lại được nhịp điệu, bắt đầu mặt dày "tiếp thị" bản thân: "Tôi thì khác hẳn, tôi đẹp trai, giữ gìn nam đức, dáng chuẩn, 'năng lực' lại mạnh, cả đời này chỉ yêu mình cậu thôi. Tiền bạc trong nhà đều giao cho cậu quản hết, nếu tôi có lòng riêng, cứ việc để tôi ra đi với bàn tay trắng, không được t.ử tế..."
Giọng tôi hùng h/ồn vang vọng giữa con phố vắng, làm mấy con chim đang đậu gần đó gi/ật mình vỗ cánh bay tán lo/ạn. Tiếng chim kêu nhốn nháo như đang tố cáo gã Alpha này đã làm phiền giấc nồng của chúng. Lâm Thanh ngượng đến đỏ bừng mặt, cậu vội đưa tay giữ lấy tay tôi: "Đừng thề thốt, không cần đâu..."
Được bàn tay mềm mại, mịn màng của vợ nắm lấy, tôi không kìm lòng được mà nhếch môi cười, ánh mắt càng thêm tình tứ và dịu dàng. Tôi quyết định dùng chiêu "làm nũng" mà hội bạn thân chỉ giáo, chớp chớp mắt, dùng giọng điệu mềm mỏng nhất để dỗ dành cậu: "Không thề, không thề nữa. Bên ngoài lạnh lắm, chúng mình vào trong xe nói chuyện nhé. Trời khuya rồi, để tôi đưa cậu về nhà."
Về nhà... Lâm Thanh cụp mắt, giấu đi vẻ buồn bã, khẽ gật đầu.
Tôi sốt sắng mở cửa xe cho vợ, rồi như dâng kho báu, tôi lôi sữa và đồ ăn vặt ra đưa tận tay Lâm Thanh. Ngoài mặt tôi vẫn cố giữ vẻ cao lãnh, chính trực, chỉ dám qua gương chiếu hậu lén nhìn cậu một cái, nhưng trong lòng thì bong bóng màu hồng đã n/ổ tung tóe.
Đến dưới chân khu chung cư, tôi lưu luyến nhìn bóng lưng Lâm Thanh khuất dần sau góc rẽ. Nếu có thể, tôi muốn đưa vợ vào tận cửa nhà, tận mắt thấy cậu vào nhà an toàn.
Nếu có thể, tôi muốn vào trong uống chén trà, rồi cùng vợ hàn huyên đủ chuyện, từ thi ca nhạc họa cho đến lý tưởng nhân sinh, từ mật mã tài sản cho tới cả... "kích thước" cơ thể.
Nếu có thể, tôi muốn tự ứng cử bản thân, dâng cả thẻ căn cước, thẻ ngân hàng, sổ đỏ, bằng lái xe... vào tay vợ, thỉnh cầu cậu hãy "quản giáo" tôi thật nghiêm khắc.