Nhưng số phận an bài, tôi không phải là đối tượng để hắn giáo huấn.

Tôi chỉ là một kẻ phản diện thập á/c bất xá. L/ột bỏ lớp vỏ bên ngoài, bên trong chỉ toàn là một mảng đen xì.

Tôi chẳng muốn hoàn thành mấy việc gọi là tốt đẹp nhưng nhạt nhẽo và rắc rối kia nữa.Kể cả khi đồng đội của tôi là Bạch Khê. Kể cả khi nhìn vẻ mặt nghiêm túc, đứng đắn của hắn thật thú vị.

......

Bạch Khê rất thông minh.

Tôi vốn tưởng hắn cần ba ngày mới truy ra manh mối tiếp theo. Nhưng hắn chỉ tốn đúng ba ngày đã làm sáng tỏ tất cả.

"Lần hành động này an toàn là trên hết."

Trước khi xuất kích, Bạch Khê tự tay đeo sú/ng cho tôi, ân cần dặn dò: "Từ M/ộ, đây là lần đầu cậu dùng sú/ng, nhất định phải cẩn thận đừng để bị thương."

Tôi cúi đầu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn.

Từ khi có trí nhớ, tôi đã bị biến thành công cụ gi*t người. Phải giẫm lên xươ/ng m/áu mới leo lên được địa vị hôm nay. Khẩu sú/ng này, tôi dùng còn thành thạo hơn cả hắn.

Nhưng lúc này đối mặt với lời dặn dò của hắn, tôi vẫn gật đầu: "Biết rồi, Bạch mama."

Nhấn mạnh từng chữ, đặc biệt hai chữ cuối cùng.

Những cảnh sát trẻ trong cục đều gọi hắn là Bạch mama. Bởi hắn gan lớn tâm tế, biết chăm sóc cho từng người trong cục.

Thậm chí có người lỡ làm rá/ch áo khi làm nhiệm vụ. Hắn cũng có thể sau khi kết thúc nhiệm vụ, lấy từ ngăn kéo văn phòng ra một hộp kim chỉ bắt đầu khâu vá.

"Đừng có gọi bậy." Bạch Khê nghe thấy danh xưng này liền đ/ấm vào vai tôi một cái.

Hắn chẳng dùng chút sức lực nào, hoàn toàn không đ/au. Thậm chí còn hơi ngứa ngáy.

Tôi bày ra trò đùa á/c ý và trẻ con.

Bình thường tôi tuyệt đối chẳng thèm để tâm. Nhưng lúc này thấy phản ứng của hắn, tôi lại càng nhe răng cười vui vẻ hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
5 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)

Mới cập nhật

Xem thêm