SAU KHI LÊN CƠN NGỦ VỚI ÔNG TRÙM

Chương 4

10/11/2025 17:57

Tôi hơi hốt hoảng sờ lên mũi, cố tìm chuyện để nói:

"Sao anh lại ở đây?"

Hắn dập tắt điếu th/uốc, từ cổ áo đang mở rộng lôi ra chiếc chìa khóa vàng lắc lắc trước mặt tôi:

"Quên rồi à?"

Tôi chợt nhớ ra.

Đêm qua, khi tình cảm lên cao trào, tôi cuồ/ng nhiệt hôn môi hắn, adrenaline tăng vọt, trong lúc hưng phấn đã đưa cho Tần Kiêu tấm thông hành bên người, biểu tượng cho thân phận của tôi.

Nhắm mắt lại trong bất lực.

Đầu dường như càng đ/au hơn.

Hậu quả của sự bốc đồng nhất thời là giờ tôi không thể ở yên trong lãnh địa của mình để bảo vệ an toàn tính mạng.

Cơ thể đột nhiên nhẹ bẫng.

Tần Kiêu không báo trước ôm ngang eo bế tôi lên.

Nhìn thân thể trần trụi, tôi hơi ngượng ngùng đưa tay che lại.

Cử chỉ nhỏ đó bị Tần Kiêu bắt gặp, sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi.

"Tối qua ở trên giường tôi lăn lộn như thế, cái cần xem đều xem hết rồi, bây giờ cậu còn ngại cái quái gì nữa?"

Tôi thầm nghĩ.

Khác nhau chứ sao? Lúc đó cả hai đều trần truồng, muốn làm gì chả được.

Còn bây giờ tôi trần như nhộng còn Tần Kiêu mặc vest chỉnh tề, nhìn thật kỳ quặc.

Không những kém hẳn về khí thế, tôi còn trông như tình nhân được Tần Kiêu bao nuôi vậy.

Tâm trạng cực kỳ khó chịu.

Khi Tần Kiêu đặt tôi xuống giường, tôi lập tức bật dậy, lao đến tủ quần áo chỉnh đốn lại hình tượng.

Tần Kiêu thong thả tựa vào đầu giường, ánh mắt tùy ý quan sát căn phòng của tôi.

Một lát sau, hắn chê bai:

"Thật bừa bộn."

"Phải rồi, anh cũng không nghĩ xem cả ngày tôi phải làm việc cho anh thì lấy đâu ra thời gian dọn dẹp."

Vừa mặc xong quần l/ót, đằng sau bỗng vang lên giọng nói trầm khàn của Tần Kiêu.

"Đưa bản chẩn đoán của cậu cho tôi xem."

Sống lưng tôi lạnh toát, chuông báo động trong lòng vang lên, không lẽ Tần Kiêu đã phát hiện ra gì rồi?

Tôi giả vờ thản nhiên hỏi:

"Lấy bản chẩn đoán làm gì?"

Hắn liếc nhìn tôi, giọng điệu khó hiểu:

"Tôi đã nhờ cậu tôi mời mấy chuyên gia sang, xem b/ệnh của cậu còn chữa được không. Đừng lãng phí thời gian, lấy đồ đây để tôi nhanh chóng gửi đi, đừng để lỡ mất thời gian vàng."

Cậu của Tần Kiêu là viện sĩ tại b/ệnh viện hàng đầu nước A.

Trong ký ức tôi, qu/an h/ệ giữa hai người không tốt, lẽ nào hắn đặc biệt vì tôi mà đi nhờ vả?

Lòng dâng lên hơi ấm, nhưng giờ không phải lúc cảm động.

Tôi quay lưng lại, cười gượng:

"Hôm nhận báo cáo về tôi không biết vứt đi đâu rồi, ngày mai tôi sẽ đến b/ệnh viện lấy một bản cho anh."

Tần Kiêu không nói gì, hắn chăm chú nhìn sau lưng tôi, đột nhiên trầm giọng:

"Sao, cậu thật sự muốn ch*t à?"

Tôi cười cười nói đùa:

"Sống được thì ai chả muốn sống."

Trong tấm gương gắn trên tủ quần áo, nếp nhăn trên trán Tần Kiêu hơi giãn ra.

Hắn ngước mắt, qua ánh gương nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt đen kịt khó lường:

"Tốt nhất là vậy. Mạng sống của cậu là của tôi, không có sự cho phép của tôi, cậu không được phép ch*t."

Tôi né tránh ánh nhìn, lòng dậy sóng.

Câu nói này quá mơ hồ.

Mơ hồ đến mức như thể Tần Kiêu cũng có tình cảm với tôi - nếu tôi chưa từng chứng kiến cách hắn xử lý kẻ phản bội tà/n nh/ẫn thế nào.

Đang lơ đãng, sau lưng bỗng vang lên tiếng sột soạt giấy tờ.

"Báo cáo của cậu không phải ở đây sao?"

Tôi không kịp suy nghĩ, quay người lao tới gi/ật lại.

Chân trơn vì nước chưa khô, tôi loạng choạng ngã nhào lên người Tần Kiêu, tay đ/è lên bụng hắn.

Ánh mắt Tần Kiêu tối sầm, giọng khàn khàn:

"Thế này là... muốn rồi à?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm