Trình Tầm vừa vứt rác vào thùng, quay đầu lại thì thấy một cô gái đang vừa gọi điện thoại vừa đi về phía tòa nhà của họ.

"Lạ thật, sao không nghe máy?" Phó Yên gọi liên tiếp mấy cuộc điện thoại mà cũng không có ai bắt máy.

Cậu ấy không nghĩ nhiều, định bụng lên thẳng nhà thăm con bệ/nh kia.

Vừa đến dưới lầu nhà tôi, cậu ấy bỗng nghe thấy mấy gã thợ sửa chữa đang ngồi nghỉ trên bậc thang bên cạnh huýt sáo trêu chọc mình.

"Người đẹp, bao nhiêu tiền nhỉ?"

Phó Yên vốn nóng tính, lập tức ch/ửi lại.

Gã thợ huýt sáo kia sa sầm mặt, cảm thấy mất mặt, vội đứng bật dậy: "Mày nói lại lần nữa xem!"

"Uống nhiều nước bồn cầu quá à?" Phó Yên mặt không cảm xúc lặp lại: "Uống nhiều nước bồn cầu quá à? Uống nhiều nước bồn cầu quá à?"

"Nói ba lần rồi đấy, thì sao nào?"

Cậu ấy học võ từ nhỏ, tự tin đối phó với mấy người này không thành vấn đề.

Gã đàn ông kia nghe vậy lập tức nổi kh/ùng, bước nhanh tới, giơ tay định đ/á/nh, Phó Yên đang chuẩn bị né thì khóe mắt liếc thấy một bóng người lao tới, đ/âm sầm vào gã đàn ông khiến gã ngã lăn ra đất.

"Mẹ kiếp! Dám b/ắt n/ạt vợ tao! Tao đ/á/nh ch*t mày, cái thằng s/úc si/nh này!"

Phó Yên sững sờ tại chỗ, chỉ trong vài giây, bọn họ đã lao vào đ/á/nh nhau.

...

Một tiếng sau, tại bệ/nh viện.

Trình Tầm đầu quấn băng gạc, ngoan ngoãn ngồi trên ghế.

Phó Yên kiểm tra vết thương của nó, thở phào nhẹ nhõm, lùi ra xa.

Trình Tầm hít hít mũi, thơm quá, vợ mình thơm quá.

Phó Yên: "Thằng nhóc này sao lại không đi học?"

"Chị em bị bệ/nh, em ở nhà chăm sóc chị ấy."

Trình Tầm nhìn Phó Yên chằm chằm không chớp mắt, Phó Yên bị nó nhìn đến mức hơi mất tự nhiên: "Nhìn chị cái gì?"

"Chị Phó Yên, chị không bị thương chứ?"

"Không." Phó Yên giơ tay lên, cho nó xem vết trầy trên cổ tay mình: "Nếu không phải vì kéo em ra khỏi vòng vây của bọn họ, thì đến cả vết xước này chị cũng không bị."

Trình Tầm mắt sáng lấp lánh: "Chị Phó Yên ngầu quá."

Phó Yên: "..."

Cậu ấy phải gọi điện hỏi tôi xem có phải em trai tôi sau vụ t/ai n/ạn xe lần trước, n/ão đã bị chập mạch rồi không, sao cứ kỳ lạ.

"Chị em thế nào rồi? Sao tự dưng lại bị cảm nặng thế?"

Trình Tầm: "Đã đến bệ/nh viện, cũng uống th/uốc rồi, giờ đang ngủ, chị em..."

Giọng nó bỗng khựng lại.

Rồi đột nhiên trợn to mắt: "Ch*t rồi! Bếp ga nhà em vẫn còn đang bật!"

Nó vội vàng quýnh lên tìm điện thoại, nhưng phát hiện ra mình không mang theo!

Phó Yên cũng vội gọi cho tôi, nhưng vẫn không có ai nghe máy.

Trình Tầm: "Chị Phó Yên, cho em mượn điện thoại một chút, em có quen một người, ở ngay gần nhà bọn em..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bố của nó là… một con búp bê cảm ứng.

Chương 13
Tôi là nam phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ. Vì ghen ghét thụ chính, ngày nào tôi cũng lấy kim chọc vào con búp bê vu thuật có liên kết cảm giác với anh. Sau khi công chính biết chuyện, liền điên cuồng trả thù tôi. Kết cục cuối cùng của tôi là nhà tan cửa nát, chết thảm. Sau khi thức tỉnh ký ức, tôi lập tức cung phụng con búp bê vu thuật ấy như tổ tông. Trước kia tôi dùng kim chọc. Giờ thì mỗi ngày mát-xa toàn thân cho nó. Trước kia tôi từng đốt lửa thiêu nó. Giờ mỗi ngày đều cho nó tắm nắng, tắm nước ấm. Nghe nói thụ chính dạ dày yếu cần bồi bổ, tôi còn ngày nào cũng sắc thuốc tráng dương cho con búp bê uống. Cho đến một ngày. Sau khi tôi lại bỏ vào nước một liều thuốc tráng dương đủ để chết người. Thụ chính trực tiếp ép tôi vào góc tường, nghiến răng nói: “Tôi thấy… tôi không cần thuốc tráng dương cũng có thể làm cậu không xuống giường nổi.” “Cậu nghĩ sao?”
277

Mới cập nhật

Xem thêm