Đông cung trung tín

Chương 2

15/10/2025 18:19

Đông cung có mười hai ảnh vệ, ta xếp thứ bảy, nên được gọi là Ảnh Thất.

Ta sinh ra mang thân nô tịch, chưa từng biết mặt cha mẹ.

Tưởng cả đời này sẽ chỉ sống trong cảnh nô lệ, nào ngờ lại gặp được Thái tử.

Thái tử là người đầu tiên khiến ta thấy được “vẻ đẹp” thật sự — tựa như tiên nhân bước ra từ trong tranh.

“Nhớ kỹ, chủ nhân của ngươi tên là Hạ Hầu Cẩn.”

Ta không do dự, nắm lấy bàn tay người đưa tới.

Khi ấy, Thái tử chỉ lớn hơn ta vài tuổi, nhưng khí chất đã khác hẳn người thường.

Thái tử chuộc ta ra khỏi thân nô, xóa bỏ tịch danh.

Từ đó, ta không còn phải lo miếng ăn manh áo, cũng kể từ đó, Thái tử trở thành chủ nhân duy nhất trong lòng ta.

Người nói: “Ngươi là chó săn của cô.”

Ta cũng nghĩ vậy — vì chó sinh ra là để bảo vệ chủ.

Thái tử đi hướng đông, ta tuyệt không dám bước sang tây.

Người nổi sát tâm với ai, ta liền rút ki/ếm mà gi*t.

Thế nhưng, lần này, mệnh lệnh của Thái tử khiến ta trở tay không kịp.

“Lời của cô, ngươi không nghe thấy à?”

Ta vội lắc đầu, do dự cởi bỏ đai lưng bên hông.

Khi mọi thứ đều đã rơi xuống đất, ta đứng yên, thân thể căng cứng, chờ Thái tử ra lệnh.

Thái tử khẽ nhếch môi, ánh mắt chứa ý cười trêu chọc.

Ánh nhìn ấy lướt qua từng tấc thân thể, rồi dừng lại ở một chỗ khiến ta không dám thở mạnh.

“Trông có vẻ được nuôi tốt đấy, nhưng sao lại đen thế này — đã dùng qua rồi à?”

Ta nhíu mày, nghĩ mãi chẳng hiểu Thái tử nói gì, đành thật thà đáp:

“Thuộc hạ ng/u dốt, xin điện hạ chỉ rõ.”

Chuyện như vậy vốn chẳng hiếm.

Ta vụng về, chẳng giỏi đoán ý người.

Thái tử nghiêng người, tay khẽ móc sau cổ ta.

Đầu ngón tay người lạnh như băng, nhưng nơi chạm vào lại nóng ran như bị lửa đ/ốt.

Ta lập tức bối rối, tim đ/ập lo/ạn.

Rồi ta nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.

Lực đạo sau gáy khiến ta phải quỳ xuống.

Thái tử cúi thấp người, hơi thở phả bên tai ta:

“Cô nói là…”

Giọng nói nhẹ như gió thoảng, mang theo hương trầm dịu,

nhưng câu kế tiếp lại khiến cổ họng ta nghẹn lại, cả người nóng bừng.

Ta lắp bắp: “Thuộc… thuộc hạ… chưa từng…”

Thái tử nhếch môi:

“Cô biết ngươi chẳng có gan ấy. Nhớ kỹ — đã là chó của cô, thì từ tóc đến da, từ xươ/ng đến thịt, đều là của cô.”

Nói rồi, Thái tử khẽ bật ngón tay một cái, khóe môi cong lên, giọng vừa như cười vừa như dọa:

“Cái đó… cũng thế.”

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, ta lập tức đứng thẳng người, đáp run run:

“Thuộc hạ xin ghi nhớ.”

“Còn nữa,” Thái tử hờ hững nói:

“khi chưa được cô cho phép, cấm bén mảng đến chốn phong lưu. Đây là tử lệnh.”

Tử lệnh của Thái tử, phạm là ch*t.

Ta nghe xong liền quỳ thẳng, trần trụi hành lễ:

“Thuộc hạ tuân mệnh!”

Người hạ giọng, liếc ta một cái:

“Đi Sở quán về, người toàn mùi son phấn. Mau đi tắm rửa cho sạch.”

Hóa ra bồn nước nóng chuẩn bị sẵn trong điện… là cho ta dùng.

Ta bước đến, cúi đầu nhìn mặt nước.

Chỉ thoang thoảng mùi son phấn, ngoài ra chẳng có gì khác.

Có lẽ Thái tử… không ưa mùi này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30