Ma Trú Trong Gương

Chương 8

11/07/2024 11:04

Tôi thầm nghĩ mấy lần, lơ đãng bước đi trong nhà m/a, không hề có phản ứng gì với những NPC qua đường không biết là người hay là m/a, cho đến khi đi đến chỗ ông chủ Tạ nói có thể sắp xếp Giang Duyệt tôi mới lấy lại tinh thần.

“Cô muốn ở chỗ nào?” Tôi quay sang kiên nhẫn nói với Giang Duyệt: “Cô thích chỗ nào thì ở chỗ đó làm việc, sau này sáng tôi đưa cô tới, tối tôi tới đón cô về.”

Giang Duyệt nghe hiểu, bay đến một cảnh giống như khuê phòng, chui thẳng vào trong một tấm gương đồng.

Ánh nến đỏ trước gương đồng yếu ớt, tấm lụa trắng tung bay trong gian phòng, trong không gian tối tăm q/uỷ dị không có gì sánh bằng. Trong gương đồng chạm hoa cổ xưa, đột nhiên xuất hiện khuôn mặt mơ hồ không rõ của Giang Duyệt, cảnh tượng q/uỷ dị khiến nhân viên nữ cùng vào với chúng tôi bị dọa hét toáng lên.

Mà tôi, mắt nhìn Giang Duyệt không dời, cảm thấy trong đôi mắt xinh đẹp đang phản chiếu ánh nến của cô ấy tựa như điểm xuyết những vì sao, đáng yêu quá trời, khiến tôi không khỏi mỉm cười.

Ông chủ Tạ đẩy kính râm, cũng không biết là đang nói chuyện với ai nữa: “Hết c/ứu rồi.”

Tôi như mắt đi/ếc tai ngơ, nói với Giang Duyệt: “Nếu thích thì cứ ở lại đây, hai ngày nữa là gương nhỏ được làm xong, sẽ chính thức đến đây làm việc.”

Giang Duyệt dường như cười, mắt cong cong với tôi, sau đó ra khỏi gương, bay đến sau lưng tôi.

Ông chủ Tạ cũng đồng ý rất sảng khoái: “Được, tôi sẽ đưa hợp đồng cho cô xem, cô cảm thấy không có vấn đề gì ký là có thể đi làm ngay.”

Tôi vô cùng ngạc nhiên: “Còn có hợp đồng nữa à?”

Ông chủ Tạ trả lời tôi như đó là điều hiển nhiên: “Minh phủ của chúng tôi cũng có quy tắc đấy, không thể để nhân viên không phải con người chịu thiệt được.”

Tôi nhìn hợp đồng ông chủ Tạ lấy ra, đãi ngộ không ngờ lại vô cùng tốt, chế độ làm việc 8 tiếng đồng hồ, không tăng ca không công tác, nghỉ hai ngày cuối tuần cộng phép tháng, phép tháng có thể tùy chọn thời gian, thời gian nghỉ cũng rất nhiều, nghỉ đầu th/ai, nghỉ chấp niệm, nghỉ hướng dẫn gì gì đó... Tôi nhìn cũng không hiểu, chỉ hiểu được cơ cấu lương. Dựa trên mức lương cơ bản cộng với tiền thưởng cộng thêm hiệu suất, thoạt nhìn thu nhập một tháng của Giang Duyệt gần như sắp gấp đôi lương của tôi.

Tôi nhất thời nhìn xa xăm, thầm nghĩ: Kinh doanh nhà m/a có lãi đến vậy sao? Tôi có thể tới làm thêm không.

Một lúc sau tôi mới phản ứng lại, sau đó chỉ vào hàng đơn vị tính toán: “Tại sao lại quyết toán bằng nhân dân tệ vậy? Giang Duyệt dùng được không?”

Ông chủ Tạ bình tĩnh nói: “Tình huống của cô Tạ không ổn lắm, nếu như cậu thật sự muốn giúp cô Giang thì có thể dùng số tiền lương này để giúp cô ấy thu được tình cảm ở nhân gian, điều này còn tốt hơn hơn là tự mình nhận lương.”

Tôi biết, anh ta nói đúng.

Chỉ là không ngờ rằng, ông chủ nhà m/a lại chu đáo đến thế.

Tôi suy nghĩ, lại hỏi ông chủ Tạ: “Anh biết có cách nào có thể giúp cô ấy...”

“Hù người đúng không?” Ông chủ Tạ hiển nhiên hiểu rõ hơn tôi: “Cái này đơn giản, cậu đi quay vlog, là kiểu video ngắn ấy, không cần vốn gì hết, nhưng thu về rất cao đấy.”

Tôi sửng sốt, nhìn thấy ông chủ Tạ mở điện thoại của mình ra, mở tài khoản chính thức của nhà m/a trên các nền tảng lớn: “Nhà m/a của chúng tôi ở mặt tiếp thị cũng rất hiểu đấy.”

Tôi chợt ngộ ra, chân thành cảm ơn ông chủ Tạ: “Cảm ơn anh nhé.”

Chuyến đi này có thu hoạch rất lớn, ông chủ Tạ đúng là người biết gì nói đấy, có thể nói là đã cung cấp cho tôi rất nhiều thông tin và suy nghĩ đáng giá. Nhìn như này, ông chủ Tạ quả thật là một người vô cùng lương thiện chính trực.

Ký xong hợp đồng, tôi và Giang Duyệt rời khỏi nhà m/a.

Sau khi đến nhà, tôi đưa một thẻ ngân hàng cho cô ấy: “Đây là thẻ của tôi, sau này ông chủ Tạ sẽ chuyển lương cho cô, mật mã là XXXXX, tôi mở một tài khoản m/ua sắm cho cô, sau này cô muốn m/ua cái gì cứ trực tiếp dùng tấm thẻ này...”

Tôi còn muốn bàn bạc với cô ấy về việc tiêu tiền quay video ngắn kinh dị, Giang Duyệt nhìn tấm thẻ này chỉ lắc đầu.

Tôi không hiểu: “Sao thế?”

Cô ấy rầu rĩ đáp: “Không cần.”

“Không cần tấm thẻ này sao?” Tôi dịu giọng nói với cô ấy: “Đây là thẻ lương của cô, cô tự mình cầm...”

“Không cần!” Giang Duyệt nhìn tôi, cố chấp đẩy thẻ cho tôi: “Cho anh, anh dùng.”

Tôi: “Vậy khi cô muốn m/ua thứ gì thì phải làm sao?”

Cô ấy lí nhí nói: “Anh... anh m/ua.”

Một lúc sau, cô ấy lí nhí hơn: “Cho anh, anh... anh m/ua cho tôi.”

Trái tim tôi giống như bị thứ gì đó khẽ chạm vào, tôi nhìn cô ấy, không khỏi cong mắt, rất nhỏ giọng, lần đầu tiên gọi tên cô ấy: “Duyệt Duyệt.”

Cô ấy giống như bị thứ gì đó làm h/oảng s/ợ, mắt mở to, ngây ngốc nhìn tôi.

Tôi hỏi: “Cô là muốn nuôi tôi hả?”

Ông chủ Tạ nói đúng, mặt của Giang Duyệt đã rõ nửa già, thế nên bây giờ tôi có thể nhìn thấy trên gò má trắng nhợt của cô ấy chầm chậm xuất hiện màu đỏ nhàn nhạt.

Cô ấy không nói chuyện, chỉ nhìn tôi, khi nụ cười của tôi càng lúc càng lớn, cô ấy biến mất cái “vụt”, tôi chỉ có thể nhìn thấy mái tóc đen nhánh của cô ấy bồng bềnh dưới gương, giống như một cô gái ngượng ngùng ngồi xổm xuống, lẳng lặng nhìn tôi qua tấm gương.

Tấm thẻ ngân hàng đó đặt ở trên bệ rửa tay, tôi cúi đầu nhìn một hồi, nín cười cất thẻ ngân hàng đi.

Sau đó tôi cũng ngồi xổm xuống, giống như làm như vậy là mặt sẽ đối mặt với cô ấy: “Duyệt Duyệt tốt thật.”

“Vụt” một cái, chút tóc ít ỏi đó cũng lập tức biến mất không thấy đâu.

Cô ấy lại trốn đi rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7